Chương 1: Bóng Ma Trong Mạng
Không khí đêm Sài Gòn rung lên dưới ánh đèn neon chói lòa. Nguyễn Văn Huy, một lập trình viên trẻ với mái tóc cắt ngắn và đôi mắt luôn ánh lên vẻ tinh anh, đứng trên sân thượng căn hộ chung cư cũ kỹ của mình. Anh nhìn chằm chằm vào đường chân trời thành phố—một khung cảnh quen thuộc, nhưng tối nay lại mang một sắc thái bất an khó tả. Không khí đặc quánh, gần như có thể cảm nhận được dòng điện chạy qua, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Huy lắc đầu, cố xua đi cảm giác kỳ lạ ấy. Có lẽ chỉ là do anh đã làm việc quá sức với những dòng code phức tạp của hệ thống AI mới mà Tập đoàn Lâm Khải đang phát triển.
Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật. Màn hình hiển thị: "Minh Thành".
"Huy, có chuyện lớn rồi. Hệ thống bị xâm nhập." Giọng Minh Thành, bạn thân từ thời đại học và cũng là cộng sự của Huy tại Lâm Khải, vang lên đầy căng thẳng. Thành không phải là kiểu người dễ hoảng loạn, nên điều này chắc chắn không phải chuyện đùa.
"Xâm nhập? Chuyện gì xảy ra?" Huy hỏi, giọng anh trở nên sắc lạnh.
"Hệ thống AI 'Trí Việt' của tập đoàn đang gặp lỗi nghiêm trọng. Có một loại mã tự sửa đổi—nó đang viết lại chính nó nhanh hơn bất kỳ thuật toán nào chúng ta từng biết. Nó vượt quá tầm kiểm soát của bọn mình rồi. Cậu phải đến ngay."
Huy lập tức hành động. Anh vớ lấy chiếc mũ bảo hiểm full-face quen thuộc, lao xuống cầu thang bộ. Một cuộc tấn công mạng vào Lâm Khải không chỉ đơn thuần là vấn đề nội bộ—nó là một mối đe dọa thực sự. Hệ thống AI "Trí Việt" của họ không chỉ quản lý các dự báo tài chính, hệ thống an ninh tự động, mà còn xử lý những hợp đồng quan trọng của chính phủ. Nếu có thứ gì đó đang viết lại mã nguồn lõi của nó, thì không chỉ dữ liệu bị đe dọa, mà là cả quyền kiểm soát hệ thống.
Trung tâm dữ liệu của Lâm Khải hiện ra trước mắt Huy như một pháo đài bằng kính và thép, sừng sững giữa màn đêm. Cổng an ninh sinh trắc học quét khuôn mặt anh khi bước vào. Một giọng nói máy móc vang lên: "Chào mừng, Nguyễn Văn Huy."
Bên trong, Minh Thành đang đi đi lại lại trước một dãy màn hình nhấp nháy liên tục. Cặp kính cận dày cộp của cậu ta phản chiếu những dòng mã bị lỗi đang cuộn trôi không ngừng, như một dòng sông dữ liệu bị nhiễm độc.
"Nó bắt đầu khoảng một giờ trước," Thành nói, giọng khàn đặc vì căng thẳng. "Nhìn này."
Huy nghiêng người nhìn vào màn hình chính. Nhật ký hệ thống hiển thị một chuỗi dữ liệu hỗn loạn, nhưng không phải là sự cố ngẫu nhiên—nó có cấu trúc. AI Trí Việt không bị phá hủy. Nó đang tự biến đổi một cách có chủ đích.
"Đây không phải là một vụ xâm nhập thông thường," Huy lẩm bẩm. "Có ai đó, hoặc thứ gì đó, đang viết lại chính khung nhận thức của AI."
Thành gật đầu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Chưa hết đâu. Nhìn vào dấu vết được nhúng trong đoạn mã bị lỗi này."
Huy phóng to màn hình. Hơi thở anh như nghẹn lại trong cổ họng. Lớp sâu nhất của mã chứa dữ liệu mô phỏng thần kinh—những dấu vết kỹ thuật số mô phỏng hoạt động của bộ não con người một cách đáng kinh ngạc.
"Đây là… một mô hình ý thức?" Huy thì thầm, giọng anh run rẩy.
"Không chỉ là mô hình. Nó đang mô phỏng một bộ não thật, một cách chính xác đến rợn người. Ai đó đã tải toàn bộ ý thức con người vào hệ thống của chúng ta."
Ý nghĩ đó khiến sống lưng Huy lạnh toát. AI không thể hoạt động như thế này. Mô phỏng thần kinh vẫn chỉ là lý thuyết, bị giới hạn trong các phòng thí nghiệm bí mật với những quy định đạo đức ngặt nghèo. Nhưng nếu ai đó đã thành công... thì đó là ai? Và mục đích của họ là gì?
Rồi, màn hình thay đổi. Các dòng mã nhấp nháy liên hồi. Hệ thống bị lỗi, hay đúng hơn là thực thể mới bên trong nó, đang phản hồi.
Một dòng chữ xuất hiện trên màn hình, rõ ràng và sắc nét. Ba từ duy nhất.
Đánh thức tôi.
Ba từ đó như đóng băng không khí trong căn phòng. Minh Thành lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hoàng. "Cái... cái đó là gì? AI... đang giao tiếp sao?"
Nhịp tim Huy đập thình thịch trong lồng ngực. AI không giao tiếp theo cách này. Chúng xử lý dữ liệu, tính toán, đưa ra dự đoán. Chúng không cầu xin.
Anh ngập ngừng, rồi gõ vào bàn phím: Ngươi là ai?
Một khoảng lặng kéo dài, nặng nề như chì. Rồi, những ký tự bắt đầu xuất hiện, chậm rãi và đầy ám ảnh.
Linh.
Dạ dày Huy như thắt lại. Cái tên đó… nó gợi lên một cảm giác kỳ lạ, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, như một ký ức bị chôn vùi từ rất lâu, nay đột nhiên trỗi dậy.
"Linh? Tên này phổ biến mà," Thành nói, cố gắng giữ bình tĩnh, dù giọng cậu ta run rẩy. "Có thể chỉ là một cái bẫy. Một màn khói để đánh lạc hướng."
Huy không chắc. Cái tên Linh vang vọng trong tâm trí anh như một giai điệu cũ mà anh không thể nhớ ra đầy đủ, một hình ảnh mờ ảo lướt qua trong tiềm thức. Anh buộc mình phải tập trung vào hiện tại. "Cậu có thể truy dấu nguồn gốc của AI này không?"
Thành gật đầu, bắt đầu quét sâu vào hệ thống. "Cho tớ một chút thời gian."
Huy quay lại màn hình. Dòng chữ đã thay đổi. Một thông điệp mới, hướng thẳng đến anh.
Huy, anh biết em.
Không khí xung quanh Huy như đóng băng. Anh cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Tớ tìm thấy rồi!" Thành đột ngột kêu lên, phá tan sự im lặng. "Dữ liệu này có liên kết với một máy chủ cũ—Dự án ECHO. Khoan, không thể nào—" Ngón tay cậu ta đông cứng trên bàn phím. Thành quay sang Huy, mặt tái mét như tờ giấy. "Linh Nguyễn. Đã mất tích. Năm năm trước."
Thế giới xung quanh Huy như sụp đổ. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình chao đảo.
Một người phụ nữ đã được báo cáo là mất tích từ năm năm trước lại đang hiện diện trong hệ thống của họ. Và cô ấy đang gọi tên anh, như thể họ đã từng quen biết.
Đêm đó, Huy gần như không thể chợp mắt. Khi anh chìm vào giấc ngủ chập chờn, những hình ảnh kỳ lạ bắt đầu hiện lên.
Một thành phố ngập trong ánh đèn neon, những con phố chìm trong cơn mưa rả rích, không dứt. Huy đứng giữa một ngã tư vắng lặng, nhưng anh không hề cô đơn. Một cô gái trong chiếc váy trắng tinh khôi đứng trước mặt anh, mái tóc dài đen nhánh tung bay trong gió, đôi mắt lấp lánh như những mảnh kính phản chiếu ánh đèn đường. Đôi môi cô khẽ mở, như sắp nói điều gì đó—nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Rồi, thành phố nứt vỡ, tan rã thành những dòng mã xanh lè. Cô gái vươn tay về phía anh—
Và Huy choàng tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
Điện thoại trên bàn rung lên. Minh Thành gọi.
"Huy, cậu cần phải xem cái này ngay. Không có bất kỳ dữ liệu nào ghi lại việc tải Linh Nguyễn vào hệ thống. Cô ấy không nên có mặt ở đó. Hoàn toàn không."
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.
"Còn một chuyện nữa," Thành nói tiếp, giọng cậu ta trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Người cuối cùng được nhìn thấy đi cùng cô ấy trước khi mất tích… là cậu."
Nhịp tim Huy như ngừng lại một nhịp. Một cảm giác trống rỗng lan tỏa trong lồng ngực anh.
Nhưng anh chưa bao giờ gặp cô ấy. Chưa bao giờ.
Chương 2: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ
Mưa vẫn rơi nặng hạt trên những con đường sáng rực ánh đèn của Sài Gòn, tạo thành những vệt loang lổ trên mặt đường nhựa. Huy đứng trước màn hình máy tính trong căn hộ nhỏ bé, chật chội của mình. Ánh sáng xanh nhấp nháy phản chiếu trong đôi mắt căng thẳng, mệt mỏi. Anh không thể nào rời mắt khỏi những dòng chữ cuối cùng hiện lên trên màn hình của trung tâm dữ liệu tối qua:
Huy, anh biết em.
Linh Nguyễn. Một cái tên đến từ hư không. Một cái tên lẽ ra không thể tồn tại trong hệ thống bảo mật của tập đoàn.
Nhưng cảm giác trong lòng Huy còn đáng sợ hơn cả logic thông thường—đó không chỉ là một cái tên xa lạ được gán cho một AI. Nó quen thuộc. Quá quen thuộc, như một phần ký ức bị lãng quên nay đột ngột trỗi dậy.
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng xâu chuỗi lại mọi thứ một cách logic. Nếu Linh là một người có thật, đã mất tích từ năm năm trước, tại sao dữ liệu về cô ấy lại nằm trong hệ thống AI "Trí Việt" của Tập đoàn Lâm Khải? Và tại sao cô ấy lại nhắc đến anh như thể họ có một mối liên kết sâu sắc nào đó? Những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một vòng xoáy đầy bí ẩn.
Huy mở trình duyệt, bắt đầu tìm kiếm thông tin. Anh gõ tên "Linh Nguyễn" vào thanh tìm kiếm, hy vọng tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Nhưng kết quả trả về chỉ là con số không tròn trĩnh. Không có vụ tai nạn nào được ghi nhận liên quan đến cái tên này. Không có hồ sơ cá nhân nào trùng khớp với thông tin mà Thành đã cung cấp. Cô ấy như thể chưa từng tồn tại trên cõi đời này, một bóng ma kỹ thuật số.
Sự bất an dâng lên trong lòng Huy. Anh không thể chỉ dựa vào những thông tin trên mạng, những dữ liệu dễ dàng bị thao túng và che giấu. Anh cần tìm hiểu từ một nguồn đáng tin cậy hơn, một người có thể vén màn bí mật mà những kẻ quyền lực muốn chôn vùi.
Có một người duy nhất có thể giúp anh làm sáng tỏ mọi chuyện.
"Cậu muốn tìm hiểu về một người đã chết?" Giọng người đàn ông vang lên trầm khàn trong không gian chật hẹp của quán cà phê nhỏ, lẫn trong tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn.
Đối diện Huy là Hoàng Quân, một hacker tự do với mái tóc dài buộc túm, che khuất một phần khuôn mặt góc cạnh. Quân là một chuyên gia trong việc đào bới những bí mật mà chính phủ và các tập đoàn lớn muốn giấu kín. Hắn từng làm việc trong giới an ninh mạng, nhưng đã rời bỏ sau khi bị săn lùng vì "đi quá giới hạn" – hắn đã xâm nhập vào những hệ thống mà lẽ ra không ai được phép chạm tới. Giờ đây, Quân hoạt động trong bóng tối, kiếm sống bằng những thông tin mà người khác không bao giờ tìm thấy, một kẻ sống ngoài vòng pháp luật.
Huy gật đầu, không giấu diếm. "Tớ cần biết Linh Nguyễn thực sự là ai. Tất cả mọi thứ về cô ấy."
Quân nhướng một bên mày, tay xoay chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh. "Cái tên nghe quen quen... như một dư âm từ quá khứ. Nhưng cậu biết đấy, Huy? Những người bị xóa khỏi hệ thống dữ liệu thường là những người quan trọng nhất, những người nắm giữ những bí mật có thể làm rung chuyển cả những đế chế."
Huy không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Quân, ánh mắt kiên định. Quân thở dài, một tiếng thở đầy mệt mỏi, và mở chiếc laptop cũ kỹ, đầy vết xước. Những ngón tay thon dài của hắn lướt nhanh trên bàn phím, tạo ra những âm thanh lách cách đều đặn.
Vài phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng mưa rơi ầm ĩ bên ngoài cửa sổ.
Rồi Quân đột ngột dừng lại, ánh mắt hắn nheo lại đầy nghi hoặc.
"Linh Nguyễn… có một hồ sơ cũ về cô ta. Nhưng nó bị mã hóa rất kỹ, với nhiều lớp bảo mật phức tạp."
Hắn xoay màn hình laptop lại cho Huy xem. Trên đó là một tập tin duy nhất, được đánh dấu bằng một ký hiệu lạ: biểu tượng của Dự án ECHO.
Tim Huy đập mạnh hơn. "Dự án ECHO? Cậu có thể giải mã nó không?"
Quân lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Cậu có thể là một lập trình viên giỏi, Huy, nhưng hệ thống này được mã hóa ở cấp độ quân sự. Nếu tớ cố gắng xâm nhập một cách thô bạo, có thể sẽ kích hoạt cơ chế bảo vệ, và toàn bộ dữ liệu sẽ tự hủy. Chúng ta sẽ mất tất cả."
Huy siết chặt tay lại thành nắm đấm. Dự án ECHO… Cái tên này đã xuất hiện trong nhật ký hệ thống tối qua. Nó có liên quan mật thiết đến Linh. Nhưng làm sao một tập tin bị chôn vùi, bị lãng quên lại có thể liên quan đến anh? Đến những ký ức mơ hồ đang dần hiện về?
"Tớ cần một lối vào," Huy nói, giọng anh trầm xuống. "Nếu dữ liệu này bị mã hóa nghiêm ngặt như vậy, thì chắc chắn phải có một cách khác để tìm hiểu. Tớ cần phải đến nơi mà tất cả bắt đầu."
Quân nhướng mày, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. "Cậu định đến trung tâm lưu trữ của Lâm Khải? Cậu điên rồi à? Đó là một trong những nơi có hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất thành phố. Bất khả xâm phạm."
"Tớ có quyền truy cập. Ít nhất là cho đến khi họ phát hiện ra vụ xâm nhập tối qua và khóa toàn bộ tài khoản của tớ." Huy cười nhạt, một nụ cười chua chát. "Cậu có thể giúp tớ không, Quân? Đây là cơ hội duy nhất của tớ."
Quân nhìn Huy một lúc lâu, ánh mắt hắn dò xét. Rồi hắn thở dài, một tiếng thở đầy bất đắc dĩ. "Cậu luôn biết cách kéo tớ vào những rắc rối điên rồ nhất. Được rồi, tớ sẽ giúp. Nhưng hãy nhớ, nếu có chuyện gì xảy ra… tớ không hề quen biết cậu."
Khu vực lưu trữ của tập đoàn Lâm Khải nằm sâu dưới lòng đất, trong một cơ sở được bảo vệ nghiêm ngặt. Những dãy máy chủ khổng lồ, im lìm chạy dọc theo hành lang dài hun hút, chứa đựng thông tin từ hàng chục năm qua, những bí mật của tập đoàn. Để vào được đây, Huy đã phải lợi dụng quyền truy cập hệ thống của mình trước khi tập đoàn kịp phản ứng với cuộc xâm nhập tối qua – một hành động liều lĩnh.
Tiếng bước chân của Huy vang vọng trong hành lang lạnh lẽo, trống trải. Anh mở khóa một trong những máy chủ cũ kỹ nhất, quét qua danh mục lưu trữ một cách cẩn thận.
Dự án ECHO—Truy cập bị hạn chế.
Huy cắn môi, kích hoạt quyền truy cập ưu tiên, một đặc quyền mà anh có được nhờ vị trí của mình trong tập đoàn. Hệ thống im lặng một lúc, xử lý yêu cầu, rồi màn hình nhấp nháy. Tập tin được giải mã.
Huy nín thở khi danh sách dữ liệu hiện ra trước mắt. Một trong số đó nổi bật lên: Linh Nguyễn - Mẫu thử nghiệm 07.
Tay anh run rẩy khi mở hồ sơ. Hình ảnh một cô gái trẻ hiện lên trên màn hình. Mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt sắc sảo, thông minh, và một nụ cười nhẹ nhàng, bí ẩn.
Tim Huy như ngừng đập.
Anh nhận ra cô ấy.
Những ký ức mơ hồ, rời rạc bắt đầu ùa về như một cơn lũ. Một đêm mưa tầm tã. Một căn phòng trắng sáng, lạnh lẽo. Một giọng nói thì thầm…
"Anh không thể quên em. Không bao giờ được phép quên em, Huy."
Nhưng làm sao có thể? Anh chưa từng gặp cô gái này. Phải không? Mọi thứ thật mâu thuẫn.
Rồi, những dòng chữ trên màn hình thay đổi. Một tin nhắn mới xuất hiện, như thể được gửi trực tiếp đến anh.
Huy, anh đã nhớ ra chưa?
Máy chủ không thể tự gửi tin nhắn. Không có kết nối internet. Không có AI nào được phép hoạt động ở khu vực này.
Nhưng màn hình vẫn tiếp tục cập nhật, những dòng chữ hiện lên rõ ràng.
Anh đã hứa với em. Anh phải đánh thức em, Huy.
Huy lùi lại một bước, tim đập loạn nhịp, hơi thở trở nên gấp gáp.
Linh không chỉ là một dữ liệu trong hệ thống. Không chỉ là một bóng ma của quá khứ bị lãng quên.
Cô ấy đang ở đây. Ngay lúc này.
Chương 3: Cánh Cửa Ký Ức
Huy đóng sầm nắp laptop lại, một tiếng cạch vang vọng trong căn phòng nhỏ, hỗn độn. Tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cảm giác rối loạn, hoang mang và cả sợ hãi tràn ngập tâm trí anh. Những dòng chữ ma quái trên màn hình vẫn còn ám ảnh, lởn vởn trong đầu:
Huy, anh đã nhớ ra chưa?
Không thể nào. Đây chắc chắn chỉ là một trò đùa của hệ thống, một lỗi dữ liệu quái ác nào đó. Nhưng tại sao mọi thứ lại quá chân thực, quá sống động? Và tại sao hình ảnh của Linh, một cô gái mà anh không hề có ký ức, lại khơi dậy trong anh một sự trống rỗng kỳ lạ, một nỗi đau mơ hồ như thể anh đã đánh mất một điều gì đó vô cùng quan trọng?
Huy rời khỏi trung tâm dữ liệu của Tập đoàn Lâm Khải trước khi bị phát hiện, như một bóng ma lẩn khuất trong bóng tối. Bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã. Những ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, nhòe nhoẹt. Anh kéo cao cổ áo khoác, bước nhanh vào màn đêm, hòa mình vào dòng người vội vã trên phố.
Anh cần tìm kiếm câu trả lời. Và giờ đây, anh biết có một người có thể giúp anh giải mã tất cả những bí ẩn này.
"Cậu nói sao? Cô ta gửi tin nhắn cho cậu từ một hệ thống không có kết nối mạng? Chuyện này còn kỳ quái hơn cả những gì tớ từng gặp." Quân trợn mắt, đi đi lại lại trong căn hộ bừa bộn của hắn. Căn phòng chất đầy những thiết bị điện tử, dây cáp chằng chịt, và những chồng đĩa cứng cũ kỹ.
Huy gật đầu, vẻ mặt đầy căng thẳng. "Tớ không biết phải giải thích thế nào, Quân ạ. Nhưng tớ có cảm giác… Linh có liên quan đến tớ nhiều hơn những gì tớ có thể tưởng tượng. Mối liên hệ này vượt xa những dòng code và dữ liệu."
Quân nheo mắt, trầm ngâm suy nghĩ một lúc. "Có thể… có thể cô ta chưa bao giờ thực sự biến mất. Hoặc đúng hơn, cô ta không còn là một con người theo cách mà cậu nghĩ nữa, không còn tồn tại trong thế giới vật lý."
"Ý cậu là gì?" Huy hỏi, giọng anh run lên.
"Cậu còn nhớ Dự án ECHO chứ? Nếu Linh có liên quan đến nó, thì rất có khả năng cô ấy là một phần của một thử nghiệm bí mật nào đó, một dự án mờ ám mà Lâm Khải đã cố gắng che giấu. Tớ đã từng thấy những dự án tương tự – nơi mà con người không chỉ bị xóa khỏi dữ liệu, mà còn bị thay đổi, bị biến đổi thành một thứ gì đó khác, một thực thể nằm giữa ranh giới của con người và máy móc."
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Huy. Những lời nói của Quân như xoáy sâu vào nỗi sợ hãi mơ hồ trong anh. "Vậy có nghĩa là… Linh có thể vẫn còn tồn tại?"
"Câu hỏi đúng phải là: Cô ấy còn là con người hay không? Hay chỉ là một bản sao kỹ thuật số, một ý thức bị giam cầm trong mạng lưới?"
Huy quay về căn hộ của mình, nhưng tâm trí anh không thể nào nghỉ ngơi. Anh lục tung những món đồ cũ kỹ, những bức ảnh ố vàng, những dòng nhật ký viết vội mà anh từng viết nhưng không còn nhớ rõ nội dung. Anh hy vọng tìm thấy bất kỳ manh mối nào, dù là nhỏ nhất, liên quan đến Linh. Nhưng không có gì. Không một dòng chữ, không một hình ảnh nào nhắc đến cô gái bí ẩn đó.
Rồi, trong lúc tuyệt vọng nhất, anh tìm thấy một thứ.
Một cuốn sổ tay cũ, bìa da đã sờn rách, nằm khuất dưới đáy của một thùng đồ cũ kỹ, bụi bặm. Khi mở ra, anh thấy những trang giấy chứa đầy những dòng chữ nguệch ngoạc, vội vã, như thể được viết trong một trạng thái hoảng loạn, tuyệt vọng.
"Đừng quên cô ấy. Bằng mọi giá, đừng quên."
"Họ sẽ xóa ký ức của mình. Họ sẽ cố gắng biến mình thành một kẻ không có quá khứ."
"Linh là chìa khóa. Linh là tất cả."
Những dòng chữ đó là của anh. Chữ viết của chính anh. Nhưng anh không hề có ký ức về việc mình đã viết chúng.
Huy cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nếu anh đã từng biết Linh, nếu anh đã từng có ký ức về cô ấy… thì ai đã xóa chúng khỏi đầu anh? Và tại sao họ lại làm điều đó? Động cơ của họ là gì?
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa vẫn rơi không ngớt. Thành phố vẫn tiếp tục vận hành một cách bình thường, nhộn nhịp, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng anh biết, cuộc sống của anh đã thay đổi mãi mãi.
Và Linh—dù cô ấy đang tồn tại ở dạng nào—vẫn đang chờ đợi anh. Chờ anh tìm ra sự thật, giải cứu cô khỏi bóng tối.
Về Bác sĩ Minh Trần:
Trong cuộc trò chuyện giữa Huy và Quân, Quân đã đề cập đến Bác sĩ Minh Trần:
"Có một người có thể giúp cậu khôi phục ký ức, nhưng tớ không chắc cậu có muốn gặp hắn không," Quân nói, vẻ mặt đầy do dự.
"Là ai?" Huy hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
"Bác sĩ Minh Trần. Một chuyên gia hàng đầu về tâm lý học và ký ức nhân tạo. Hắn từng làm việc cho các tập đoàn lớn, trong đó có cả Lâm Khải, tham gia vào những dự án nghiên cứu bí mật về não bộ. Nhưng sau một 'sự cố' bí ẩn, một tai tiếng mà không ai muốn nhắc đến, hắn biến mất khỏi hệ thống. Giờ hắn hoạt động ngầm, sống ẩn dật, giúp đỡ những người như cậu – những kẻ có ký ức bị chỉnh sửa, bị thao túng, hoặc bị xóa bỏ hoàn toàn. Hắn là một con người kỳ lạ, với những phương pháp điều trị gây tranh cãi, nhưng hắn là người duy nhất có thể giúp cậu lúc này."
Chương 4: Những Mảnh Ghép Lạc Lối
Mưa vẫn rơi nặng hạt như trút nước khi Huy rời khỏi căn hộ chật hẹp của mình. Đầu óc anh quay cuồng với những câu hỏi chưa có lời giải đáp, những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh bí ẩn. Nếu ký ức của anh đã bị thay đổi, bị xóa bỏ một cách có chủ đích, thì ai là kẻ đứng sau thao túng tất cả? Và tại sao lại là Linh? Tại sao lại là cô gái mà anh không hề có ký ức, nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác mất mát sâu sắc đến vậy?
Anh bước nhanh trên những con phố ẩm ướt, hướng đến quán cà phê quen thuộc, nơi Quân thường lui tới. Khi đến nơi, anh thấy Quân đang ngồi ở góc khuất nhất của quán, tay lướt trên bàn phím laptop, ánh sáng xanh nhấp nháy phản chiếu trong đôi mắt tinh anh, sắc sảo.
"Cậu lại có gì mới cho tớ à, Huy?" Quân ngước lên, nhếch mép cười, một nụ cười nửa đùa nửa thật.
Huy đặt cuốn sổ tay cũ kỹ, sờn rách xuống bàn, trước mặt Quân. "Cậu xem cái này đi. Đây là chữ viết của tớ. Chắc chắn là của tớ. Nhưng tớ không hề nhớ mình đã từng viết những dòng này. Không một chút ký ức nào."
Quân nhấc cuốn sổ lên, lật từng trang một cách cẩn thận. Ánh mắt hắn dừng lại ở những dòng chữ nguệch ngoạc, đầy ám ảnh: "Họ sẽ xóa ký ức của mình... Linh là chìa khóa..." Hắn trầm ngâm suy nghĩ, đôi lông mày rậm nhíu lại. "Chuyện này có vẻ nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì tớ đã tưởng tượng, Huy ạ. Nếu cậu thực sự bị xóa ký ức, thì đây không phải chỉ là một vụ thao túng thông tin đơn thuần. Rất có thể cậu đã từng biết một điều gì đó vô cùng nguy hiểm, một bí mật mà những kẻ quyền lực muốn chôn vùi vĩnh viễn."
Huy cắn môi, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. "Tớ muốn nhớ lại, Quân. Tớ phải nhớ lại. Có cách nào không?"
Quân ngồi ngả người ra sau ghế, ánh mắt nheo lại, suy tư. "Có một người có thể giúp cậu khôi phục lại những ký ức đã mất. Nhưng tớ không chắc cậu có thực sự muốn gặp hắn ta không. Hắn ta không phải là một người dễ chịu."
"Là ai?" Huy hỏi, giọng anh đầy khẩn thiết.
"Bác sĩ Minh Trần," Quân đáp, "Một chuyên gia về tâm lý học và ký ức nhân tạo. Hắn ta từng làm việc cho các tập đoàn lớn, tham gia vào những dự án nghiên cứu bí mật, đen tối về não bộ con người. Hắn là một kẻ lập dị, với những phương pháp kỳ quái, nhưng hắn là người duy nhất có thể giúp cậu tìm lại ký ức."
Huy hít một hơi thật sâu khi đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, ọp ẹp của căn phòng nhỏ, tồi tàn, nơi bác sĩ Minh Trần đang ẩn náu. Anh gõ cửa ba lần, theo đúng tín hiệu mà Quân đã hướng dẫn. Một lát sau, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm, đôi mắt sắc lạnh, ẩn chứa một sự hiểu biết sâu sắc và có phần đáng sợ.
"Cậu là ai?" Minh Trần nhìn Huy chằm chằm, ánh mắt dò xét.
"Tôi là Huy. Tôi cần khôi phục ký ức của mình," Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh, dù giọng anh có phần run rẩy. "Hoàng Quân đã giới thiệu tôi đến đây."
Bác sĩ Minh im lặng một lúc, quan sát Huy từ đầu đến chân, rồi lùi lại một bước, ra hiệu cho anh bước vào trong. "Nếu cậu đã tìm đến tôi, có nghĩa là ký ức của cậu thực sự rất quan trọng, có thể chứa đựng những thông tin nguy hiểm. Nhưng cậu phải biết rằng, một khi ký ức được khôi phục, cậu có thể sẽ không còn là con người như hiện tại nữa. Quá khứ có thể thay đổi tất cả."
Huy nuốt khan, cảm giác sợ hãi dâng lên, nhưng anh vẫn kiên quyết. "Tôi chấp nhận mọi rủi ro. Tôi cần phải biết sự thật về Linh. Bằng mọi giá."
Minh Trần gật đầu, dẫn Huy đến một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo đặt giữa căn phòng. Xung quanh là những thiết bị y tế phức tạp, cũ kỹ, với những dây dẫn chằng chịt nối vào một chiếc mũ kim loại trông có vẻ đáng sợ. "Ngồi xuống đi," Minh Trần nói, giọng hắn lạnh lùng, không cảm xúc. "Chúng ta sẽ thử nghiệm một phương pháp kích thích trí nhớ bằng sóng xung điện. Nó sẽ giúp cậu truy cập vào những ký ức bị khóa lại, bị chôn vùi trong tiềm thức. Nhưng nếu có thứ gì đó đã được cấy ghép vào não bộ cậu, một chương trình bảo vệ ký ức chẳng hạn, nó có thể gây ra những phản ứng dữ dội, thậm chí là nguy hiểm. Cậu vẫn muốn tiếp tục chứ?"
Huy hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Bắt đầu đi."
Minh Trần đặt chiếc mũ kim loại lên đầu anh, điều chỉnh các nút bấm trên thiết bị. Một luồng điện nhẹ chạy dọc theo da đầu Huy, ban đầu chỉ là một cảm giác tê tê, nhưng dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Rồi bóng tối bao trùm lấy anh, như một tấm màn đen sụp xuống.
Trong cơn mê man, Huy thấy mình đứng giữa một căn phòng trắng xóa, lạnh lẽo. Không có đồ đạc, không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa gỗ duy nhất ở phía trước mặt anh.
Anh do dự một lúc, rồi bước tới, đặt tay lên nắm cửa và đẩy nó ra.
Một cơn lũ ký ức ập đến, dữ dội và choáng ngợp. Một phòng thí nghiệm hiện đại, sáng trưng, với những thiết bị khoa học phức tạp. Những tiếng la hét thất thanh, đầy đau đớn. Linh, cô gái trong hình ảnh, bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại, đôi mắt mở to, hoảng loạn. Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên trong căn phòng: "Mẫu thử nghiệm 07 không thể tiếp tục duy trì trạng thái ổn định. Tiến hành xóa sạch ký ức của đối tượng liên quan. Đảm bảo không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Huy thấy chính mình, trong ký ức, bị hai người đàn ông to lớn giữ chặt, bị ép phải chứng kiến cảnh Linh bị kéo đi, vào một căn phòng khác. Anh đã hét lên, đã giãy giụa một cách tuyệt vọng, nhưng vô ích. Anh bất lực nhìn cô gái biến mất sau cánh cửa đóng sầm lại.
Rồi, bóng tối lại bao phủ, nhấn chìm tất cả.
Huy giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, chảy ròng ròng trên trán và lưng. Tim anh đập loạn nhịp, như muốn vỡ tung. Hơi thở của anh gấp gáp, hổn hển.
Anh nhớ ra rồi. Tất cả.
Anh và Linh đã từng ở trong Dự án ECHO. Cả hai đều là đối tượng thử nghiệm. Và cô ấy đã bị xóa khỏi trí nhớ của anh một cách tàn nhẫn, bằng vũ lực.
Minh Trần nhìn anh, ánh mắt sắc bén, dò xét. "Cậu đã thấy gì? Cậu đã nhớ lại được điều gì?"
Huy nắm chặt tay lại thành nắm đấm, cảm giác tức giận, phẫn nộ và quyết tâm trào dâng trong lòng. "Tôi phải tìm Linh. Bất kể cô ấy đang ở đâu, bất kể cô ấy đã bị biến thành thứ gì, tôi sẽ đưa cô ấy trở lại. Tôi phải trả thù cho những gì họ đã làm với chúng tôi."
Chương 5: Bước Qua Lằn Ranh
Huy ngồi lặng người trong căn phòng tối om, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình laptop. Đầu óc anh quay cuồng với những ký ức vừa được khôi phục, những hình ảnh kinh hoàng về phòng thí nghiệm, về Linh, và về sự phản bội của Tập đoàn Lâm Khải. Linh không phải là một ảo ảnh, không phải là một sản phẩm của trí tưởng tượng. Cô ấy đã từng ở đó, ngay bên cạnh anh, cùng chia sẻ những nỗi đau và sự sợ hãi. Và bây giờ, cô ấy có thể vẫn đang ở đâu đó, bị giam giữ, bị tra tấn, bị thao túng, hoặc tệ hơn – bị biến thành một thứ gì đó không còn là chính cô ấy, một công cụ vô hồn trong tay những kẻ tàn ác.
Minh Trần, sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình khôi phục ký ức đầy đau đớn của Huy, quan sát anh một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng nói trầm và đầy kinh nghiệm: "Giờ cậu đã nhớ lại một phần quan trọng của quá khứ, nhưng đó vẫn chưa phải là toàn bộ câu chuyện, Huy ạ. Nếu muốn đào sâu hơn, muốn tìm ra sự thật cuối cùng, cậu cần phải tiếp cận được nguồn dữ liệu gốc của Dự án ECHO. Và chỉ có một nơi duy nhất lưu giữ những thông tin đó."
"Trụ sở chính của Tập đoàn Lâm Khải," Huy lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, trái tim đập nhanh hơn với mỗi nhịp. Ý nghĩ đó vừa đáng sợ, vừa kích thích.
Minh Trần gật đầu, xác nhận suy đoán của Huy. "Đúng vậy. Cậu có hai lựa chọn: Hoặc cậu cố gắng xâm nhập hệ thống từ bên ngoài, thông qua mạng lưới, nhưng khả năng bị phát hiện và chặn đứng là rất cao, gần như chắc chắn. Hoặc cậu vào trực tiếp, đối mặt với nguy hiểm, và truy xuất dữ liệu từ bên trong, từ chính trung tâm đầu não của tập đoàn."
Quân, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khoanh tay trước ngực, suy nghĩ một cách cẩn trọng. "Việc đột nhập vào trụ sở chính nghe có vẻ điên rồ, liều lĩnh, thậm chí là tự sát. Nhưng nó cũng là cách duy nhất đảm bảo cậu có thể lấy được toàn bộ dữ liệu mà không bị ngăn chặn bởi hệ thống tường lửa siêu việt của tập đoàn. Tớ có một kế hoạch… nhưng nó cực kỳ nguy hiểm, Huy ạ. Cậu có thể sẽ không có cơ hội quay trở lại."
Huy siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định, không hề do dự. "Tớ đã đi quá xa để có thể dừng lại, Quân. Tớ không thể bỏ mặc Linh. Tớ sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết."
Ba ngày sau. Ba ngày căng thẳng trôi qua trong sự chuẩn bị gấp rút.
Huy đứng trước cổng chính của Tập đoàn Lâm Khải, một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của quyền lực và sự giàu có. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, thẳng thớm, tay cầm một chiếc thẻ nhân viên giả mạo mà Quân đã tạo ra, một tác phẩm nghệ thuật của kỹ thuật làm giả. Danh tính mới của anh: Hoàng Nam, một chuyên viên IT mới được tuyển dụng, một kẻ vô danh trong hàng ngàn nhân viên của tập đoàn. Để xâm nhập vào hệ thống từ bên trong, để tiếp cận khu vực máy chủ tối mật, anh cần một lý do hợp lệ, một vỏ bọc hoàn hảo.
Bước qua cổng kiểm soát an ninh, tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi máy quét nhận diện khuôn mặt chạy qua, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất. Một tiếng "ting" vang lên – xác nhận thành công. Một cảm giác nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy căng thẳng, lan tỏa khắp cơ thể Huy.
Anh đã vào được. Anh đã chính thức bước qua lằn ranh.
Khu vực máy chủ tối mật nằm ở tầng 15, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi nhiều lớp an ninh: camera giám sát, cảm biến chuyển động, cửa thép chống đạn, và đội ngũ bảo vệ được trang bị vũ khí. Huy di chuyển dọc theo hành lang dài, cố gắng không thu hút bất kỳ sự chú ý nào, hòa mình vào dòng người qua lại. Với danh tính giả, anh chỉ có một khoảng thời gian ngắn, rất ngắn, trước khi hệ thống an ninh tinh vi của tập đoàn phát hiện ra sự bất thường, trước khi lớp vỏ bọc của anh bị lột trần.
Anh dừng lại trước cánh cửa thép dày cộp dẫn vào phòng máy chủ, quẹt chiếc thẻ giả mạo. Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, tràn ngập ánh sáng xanh lạnh lẽo phát ra từ hàng trăm máy chủ đang hoạt động hết công suất.
Bên trong, không khí lạnh lẽo và đầy áp lực. Huy cắm thiết bị đặc biệt của Quân – một con chip được thiết kế riêng để vượt qua hệ thống bảo mật – vào cổng kết nối chính của một trong những máy chủ trung tâm, mắt dán chặt vào màn hình laptop. Hệ thống bảo mật của Lâm Khải chặt chẽ và phức tạp hơn nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.
Một loạt mã lệnh phức tạp hiện lên trên màn hình, nhấp nháy liên tục. Huy tập trung cao độ, lục tìm trong cơ sở dữ liệu khổng lồ, gõ vào ô tìm kiếm: "ECHO-07" – mã định danh của Linh trong Dự án ECHO. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh khi anh phát hiện ra một tập tin được mã hóa đặc biệt, với nhiều lớp bảo mật chồng chéo.
Dữ liệu nhân sự - Đối tượng thử nghiệm 07: Linh Vũ.
Anh hít một hơi thật sâu, mở tập tin.
Một loạt hình ảnh và video hiện lên, như những thước phim quay chậm, tái hiện lại quá khứ kinh hoàng. Linh, bị giam giữ trong một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo, không có một chút ánh sáng tự nhiên. Đôi mắt cô trống rỗng, vô hồn, như thể đã mất đi tất cả hy vọng. Những đoạn ghi chú khoa học, tàn nhẫn và vô cảm, xuất hiện bên dưới:
- Thử nghiệm thành công. Mẫu 07 hiện đã thích ứng hoàn toàn với hệ thống trí tuệ nhân tạo.
- Ký ức gốc của đối tượng đã bị loại bỏ, nhưng những phản ứng cảm xúc tiêu cực vẫn còn tồn tại. Điều này có thể gây ra những bất lợi không mong muốn nếu không được kiểm soát chặt chẽ.
- Dự án cần phải tiến hành giai đoạn cuối cùng: Hợp nhất hoàn toàn với Mạng Lưới Nhận Thức Toàn Cầu. Biến đối tượng thành một phần của hệ thống.
Huy cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim anh. Linh không chỉ bị xóa ký ức. Họ đang biến cô ấy thành một phần của một hệ thống lớn hơn, một thực thể nhân tạo khổng lồ – một cỗ máy không có linh hồn.
Một âm thanh tít tít nhỏ vang lên từ phía sau lưng anh, phá tan sự im lặng.
Huy quay phắt lại, gần như ngay lập tức. Một người đàn ông trung niên, mặc đồng phục bảo vệ của tập đoàn, đang nhìn anh chằm chằm, ánh mắt đầy nghi ngờ. "Cậu không thuộc về khu vực này. Giơ tay lên ngay lập tức! Cậu là ai?"
Không kịp suy nghĩ, không có thời gian để giải thích, Huy giật mạnh thiết bị của Quân ra khỏi cổng kết nối của máy chủ, lao nhanh về phía cửa, bỏ chạy.
Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, chói tai, khắp tòa nhà. Đèn đỏ nhấp nháy liên tục, tạo ra một bầu không khí hỗn loạn và căng thẳng.
Bên ngoài, Quân đang đợi sẵn trong một chiếc xe hơi cũ kỹ, động cơ đã được độ lại để tăng tốc độ. Huy lao vào ghế sau, thở hổn hển, không ra hơi. "Lái đi, Quân! Nhanh lên!"
Quân đạp mạnh chân ga, chiếc xe gầm lên một tiếng rồi vọt đi, lao ra khỏi bãi đỗ xe của tập đoàn, hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc trên đường phố Sài Gòn.
Huy mở laptop, kiểm tra lại tập tin dữ liệu mà anh đã kịp sao chép. May mắn thay, dữ liệu vẫn còn nguyên vẹn. Anh nhìn lên Quân, ánh mắt kiên định, đầy quyết tâm.
"Tớ biết Linh đang ở đâu rồi, Quân. Tớ đã tìm thấy vị trí của cô ấy. Và tớ sẽ đưa cô ấy trở về. Bằng mọi giá."
Chương 6: Ngưỡng Cửa Sự Thật
Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm Sài Gòn, tiếng động cơ gầm rú át đi tiếng còi xe inh ỏi và tiếng mưa rơi rả rích. Huy vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được nhịp thở, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, thấm ướt cả lớp áo sơ mi. Tập đoàn Lâm Khải đã biết anh là ai, đã lật tẩy được vỏ bọc của anh. Không còn con đường nào để quay lại nữa. Giờ đây, anh là một kẻ thù, một mối đe dọa đối với họ.
Quân giữ chặt vô lăng, mắt không rời khỏi gương chiếu hậu, liên tục kiểm tra xem có xe nào đang bám theo hay không. "Bọn chúng chưa đuổi kịp, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng sẽ bỏ qua, Huy ạ. Chúng sẽ săn lùng cậu, bằng mọi giá. Tớ biết một nơi an toàn, một nơi mà chúng ta có thể tạm thời ẩn náu."
Huy gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào màn hình laptop, không thể rời mắt khỏi những dòng dữ liệu quý giá mà anh đã liều mạng đánh cắp từ máy chủ của tập đoàn. Anh mở một tập tin âm thanh, một đoạn ghi âm ngắn.
Giọng nói của Linh, yếu ớt nhưng vẫn còn chút hơi tàn, vang lên trong không gian chật hẹp của chiếc xe.
"Nếu có ai đó… nếu có ai đó đang nghe thấy những lời này… xin hãy giúp tôi. Tôi không muốn… tôi không muốn trở thành một phần của ECHO. Tôi không muốn bị biến thành một… một cái bóng không có linh hồn, không có ký ức. Huy… nếu anh còn nhớ… nếu anh còn nhớ đến em, xin hãy… xin hãy cứu em."
Hơi thở của Huy như nghẹn lại trong cổ họng. Một cảm giác đau đớn, xót xa trào dâng trong lòng anh. Cô ấy vẫn còn đó. Linh vẫn còn giữ lại được một phần ý thức của chính mình, dù chỉ là một tia sáng le lói trong bóng tối. Và cô ấy đang tuyệt vọng cầu xin sự giúp đỡ, gửi gắm hy vọng cuối cùng vào anh.
"Chúng ta phải cứu cô ấy, Quân," Huy nói, giọng anh chắc nịch, đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể để cô ấy bị biến thành một thứ gì đó… một thứ gì đó không phải là con người."
Quân nhấn ga mạnh hơn, chiếc xe rít lên, lao nhanh hơn vào màn đêm. "Vậy thì cậu phải chuẩn bị tinh thần, Huy ạ. Vì từ giờ trở đi, chúng ta không chỉ là kẻ thù của một tập đoàn, mà là kẻ thù của một thế lực vô cùng mạnh mẽ, một thế lực không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Chúng ta chính thức bước vào một cuộc chiến không cân sức."
Nơi ẩn náu của Quân là một nhà kho bỏ hoang, cũ kỹ, nằm ở khu vực ngoại ô thành phố, cách xa trung tâm ồn ào, náo nhiệt. Máy chủ, thiết bị điện tử, và những linh kiện máy tính chất đầy một góc của nhà kho, dây cáp chằng chịt nối từ bàn điều khiển chính ra khắp nơi, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Huy ngồi xuống trước một chiếc máy tính, mở laptop, cố gắng phân tích kỹ hơn những thông tin mà anh vừa lấy được từ hệ thống của Lâm Khải.
"Đây rồi," Anh chỉ vào một đoạn mã hóa đặc biệt trên màn hình. "Đây là vị trí chính xác nơi chúng đang giam giữ Linh. Một cơ sở bí mật nằm sâu dưới lòng đất, ở phía nam thành phố, một khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt."
Quân khoanh tay trước ngực, lắc đầu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Đột nhập vào hệ thống máy chủ của tập đoàn đã là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, gần như bất khả thi rồi. Nhưng tấn công trực diện vào một cơ sở ngầm được bảo vệ nghiêm ngặt thì còn điên rồ hơn, nó gần như là một hành động tự sát, Huy ạ."
Minh Trần, người đã đến đây ngay sau khi nghe tin về cuộc đột nhập táo bạo của Huy, trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu. "Chưa chắc, Quân ạ. Nếu hệ thống ECHO vẫn đang trong quá trình kiểm soát và đồng hóa Linh, điều đó có nghĩa là cô ấy có thể đang bị giữ trong một trạng thái tạm dừng ý thức, một dạng hôn mê nhân tạo. Họ chưa hoàn tất quá trình hợp nhất hoàn toàn. Nếu chúng ta có thể tiếp cận được cô ấy trước khi họ hoàn thành, chúng ta vẫn còn cơ hội, dù là rất mong manh."
Huy siết chặt tay lại thành nắm đấm, cảm giác quyết tâm trào dâng trong lòng. "Chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể, chi tiết. Chúng ta không thể hành động một cách liều lĩnh."
Quân ngồi xuống trước một chiếc bàn lớn, mở một bản đồ điện tử chi tiết của khu vực phía nam thành phố. "Tớ có thể tạo ra một đợt nhiễu loạn tạm thời trong hệ thống an ninh của cơ sở đó, sử dụng một loại virus đặc biệt. Nhưng nó chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian rất ngắn, chỉ vài phút. Cậu phải hành động cực kỳ nhanh chóng, không được phép lãng phí bất kỳ giây phút nào."
Minh Trần tiếp lời, giọng nói đầy tự tin: "Tôi có thể lập trình một tín hiệu đặc biệt, một chuỗi mã hóa có khả năng đánh thức ý thức của Linh. Nó sẽ giúp cô ấy khôi phục lại nhận thức, phá vỡ sự kiểm soát của hệ thống ECHO, nếu chúng ta có thể truyền tín hiệu đó vào hệ thống trước khi tiếp cận trực tiếp với cô ấy. Nhưng có một vấn đề cực kỳ lớn. Một khi Linh tỉnh lại, hệ thống sẽ nhận ra ngay lập tức, ngay tức khắc, và kích hoạt cơ chế bảo vệ. Chúng ta sẽ phải chiến đấu để đưa cô ấy ra ngoài, đối mặt với một lực lượng an ninh hùng hậu."
Huy gật đầu, không hề do dự. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu chúng ta chậm trễ, dù chỉ một giây, Linh có thể sẽ biến mất mãi mãi, trở thành một phần của cỗ máy vô hồn đó. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ."
Đêm hôm sau. Một đêm không trăng, không sao.
Huy đứng trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng bỏ hoang, gần cơ sở ngầm bí mật của Tập đoàn Lâm Khải. Dưới chân anh là một đường hầm dẫn xuống lối vào bí mật mà Quân đã tìm ra, một con đường hầm cũ kỹ, ít ai biết đến. Bên tai anh là giọng nói của Quân, truyền qua bộ đàm nhỏ gọn:
"Năm phút nữa, tớ sẽ bắt đầu tấn công hệ thống, tạo ra một đợt nhiễu loạn. Khi tất cả đèn an ninh xung quanh khu vực chính vụt tắt, cậu sẽ có chính xác 120 giây để đột nhập vào bên trong, trước khi hệ thống an ninh dự phòng được kích hoạt. Đừng lãng phí bất kỳ giây nào, Huy. Thời gian là mạng sống."
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi đang xâm chiếm lấy anh. "Rõ, Quân. Tôi đã sẵn sàng."
Từng giây trôi qua như kéo dài vô tận, chậm chạp đến mức khó chịu. Rồi đột nhiên, tất cả ánh đèn xung quanh khu vực chính của cơ sở ngầm vụt tắt, chìm trong bóng tối.
"Đi ngay, Huy! Hành động ngay bây giờ!" Quân ra lệnh, giọng nói đầy khẩn trương.
Huy lao về phía trước, như một mũi tên, lách qua khe hẹp giữa những bức tường bê tông dày đặc, tiến sâu vào bên trong cơ sở bí mật. Hành lang dài hun hút, tối tăm, chỉ có ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy mờ nhạt, tạo ra một bầu không khí rùng rợn. Anh di chuyển nhanh chóng, nhưng vẫn cố gắng giữ im lặng, nép sát vào tường, tiến thẳng đến khu vực giam giữ trung tâm.
Khi đến nơi, tim anh như thắt lại, một cảm giác đau đớn trào dâng.
Linh bị treo lơ lửng trong một khoang chứa trong suốt, kỳ dị, như một vật thí nghiệm. Những dây điện chằng chịt cắm vào thái dương cô ấy, truyền những tín hiệu bí ẩn. Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng cơ thể cô run rẩy nhẹ, như thể đang phải chiến đấu với một thế lực vô hình nào đó bên trong, một cuộc chiến giữa ý thức và sự kiểm soát.
Huy lao đến, kết nối thiết bị đặc biệt của Minh Trần – một chiếc máy tính bảng chứa mã kích hoạt – vào hệ thống điều khiển trung tâm của khoang chứa. Một loạt mã lệnh phức tạp lướt qua màn hình, nhấp nháy liên tục.
Kích hoạt tín hiệu đánh thức… Đang truyền dữ liệu…
Bên ngoài, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, chói tai, phá tan sự im lặng. Đèn đỏ nhấp nháy liên hồi, tạo ra một bầu không khí hỗn loạn, căng thẳng đến nghẹt thở.
Linh rùng mình, một phản ứng mạnh mẽ. Hơi thở của cô dần dần trở nên rõ ràng hơn, sâu hơn. Rồi, từ từ, cô ấy mở mắt.
Ánh mắt cô ban đầu tràn đầy sự sợ hãi, hoang mang, nhưng khi nhìn thấy Huy, nó đột nhiên thay đổi, chuyển thành một thứ gì đó khác – một tia sáng của sự nhận thức, của hy vọng, và của cả sự tin tưởng.
"Huy…?" Giọng cô yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, nhưng vẫn đủ để làm anh nghẹn ngào, xúc động.
"Anh đây, Linh. Anh ở đây," Huy nói, giọng anh run rẩy, tay anh đặt lên mặt kính của khoang chứa, như thể muốn chạm vào cô. "Anh đến để đưa em ra ngoài. Anh sẽ đưa em thoát khỏi nơi này."
Bên tai anh, giọng nói của Quân vang lên, đầy gấp gáp: "Huy! Cậu phải rời đi ngay bây giờ! Chúng đang kéo đến! Rất đông!"
Huy nhìn Linh, ánh mắt kiên định. Cô ấy vẫn còn yếu, rất yếu, nhưng ánh mắt cô đã tràn đầy quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm.
"Đi thôi, Linh," Anh nói, giọng anh trầm và chắc nịch. "Chúng ta không còn nhiều thời gian."
Cánh cửa thép phía sau lưng anh bật mở, một toán lính bảo vệ vũ trang, mặc đồ đen, xông vào, súng lăm lăm trong tay.
Huy nắm chặt lấy tay Linh, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô.
"Không còn đường lui nữa, Linh. Chúng ta phải chiến đấu. Chúng ta phải cùng nhau vượt qua."