Chương 15: Mảnh Vỡ Thực Tại
Hơi thở của Huy vẫn còn gấp gáp, không đều, dù anh đã cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cảm giác choáng váng, mờ ảo sau khi thoát khỏi không gian ảo của ECHO vẫn còn đeo bám, khiến anh không thể hoàn toàn tin vào thực tại trước mắt. Anh nhìn quanh căn hầm bí mật, ọp ẹp của Dương – những màn hình máy tính cũ kỹ, những thiết bị điện tử lỗi thời, những dây cáp chằng chịt, ngổn ngang – tất cả dường như quá đỗi thật, quá đỗi bình thường sau những gì anh vừa trải qua.
Linh ngồi trên chiếc ghế cũ, dựa vào tường, nhắm nghiền mắt, khuôn mặt cô tái nhợt, xanh xao như không còn một giọt máu. Minh Trần đang kiểm tra lại các chỉ số sinh tồn của cô bằng thiết bị y tế cầm tay, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng có một tia nhẹ nhõm. Quân đứng khoanh tay, dựa lưng vào tường, ánh mắt không rời khỏi màn hình máy tính xách tay, nơi anh đang cố gắng phân tích khối dữ liệu khổng lồ mà Huy vừa mang về từ ECHO. Chỉ có Dương là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, hắn ngồi xoay lưng lại với mọi người, gõ liên tục trên bàn phím của một chiếc máy tính cũ, như thể không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh.
"Cô ấy ổn rồi, Huy," Minh Trần lên tiếng, phá tan sự im lặng căng thẳng. "Các chỉ số sinh tồn đã trở lại bình thường. Có vẻ như việc ngắt kết nối đột ngột với ECHO đã gây ra một cú sốc cho hệ thần kinh của cô ấy, nhưng không có tổn thương vĩnh viễn nào."
Huy thở phào nhẹ nhõm, một gánh nặng vô hình như được trút bỏ khỏi vai anh. Anh bước đến bên Linh, quỳ xuống, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô. "Linh… Em có nghe thấy anh nói không? Em có ổn không?"
Linh từ từ mở mắt, ánh nhìn của cô vẫn còn mơ hồ, chưa hoàn toàn tập trung. "Huy…?" Giọng cô yếu ớt, như một hơi thở. "Anh… anh đã đưa em ra ngoài rồi ư?"
"Đúng vậy, Linh. Chúng ta đã thoát khỏi đó rồi. Tạm thời là như vậy." Huy siết nhẹ bàn tay cô, cố gắng truyền cho cô hơi ấm, sự an ủi.
Quân lên tiếng từ phía sau, giọng anh đầy nghi hoặc: "Tạm thời? Ý cậu là sao, Huy? Chúng ta đã phá hủy được lõi hệ thống của ECHO rồi cơ mà?"
Huy lắc đầu, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh. "Tớ không chắc, Quân ạ. Có điều gì đó không đúng. Tớ đã thấy… tớ đã thấy những thứ…" Anh ngập ngừng, không biết phải diễn tả thế nào cho đúng những gì anh đã trải qua trong không gian ảo – những hình ảnh méo mó, những ảo ảnh kỳ dị, những giọng nói vang vọng…
"Để tớ xem nào," Quân nói, di chuyển con trỏ chuột trên màn hình, phóng to một phần của khối dữ liệu. "Chà, có vẻ như cậu đã 'vớ' được một mớ hỗn độn đấy, Huy ạ. Toàn bộ cấu trúc dữ liệu của ECHO, từ mã nguồn gốc đến nhật ký hoạt động, từ thông tin nhân sự đến… ồ, cái quái gì thế này?"
Quân đột nhiên dừng lại, cau mày, ánh mắt anh dán chặt vào một dòng dữ liệu bất thường. "Có một đoạn mã lạ được nhúng vào đây, Huy ạ. Nó không thuộc về ECHO, không thuộc về bất kỳ hệ thống nào mà tớ từng biết. Nó giống như… một tin nhắn được mã hóa, một tín hiệu được gửi đi từ… bên ngoài?"
"Từ bên ngoài?" Minh Trần nhíu mày, bước đến gần màn hình. "Ý cậu là sao, Quân? Từ đâu?"
Quân nhún vai, vẻ mặt đầy bối rối. "Tớ không biết, thưa bác sĩ. Nhưng có vẻ như nó đã được gửi đi… rất nhiều lần, trong suốt thời gian qua. Và nó luôn hướng đến một địa chỉ IP duy nhất…"
Quân nhập địa chỉ IP đó vào một công cụ truy vết. Màn hình nhấp nháy, và rồi… một cái tên hiện lên:
Minh Thành.
Cả căn phòng chìm vào im lặng, một sự im lặng nặng nề, đến nghẹt thở. Huy cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh nhìn Minh Trần, rồi lại nhìn Quân, ánh mắt đầy hoài nghi, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Không… không thể nào…" Huy lẩm bẩm, giọng anh run rẩy. "Minh Thành… anh ta… anh ta là bạn của tôi… anh ta đã giúp chúng ta…"
"Có vẻ như 'bạn' của cậu đã đâm sau lưng chúng ta rồi, Huy ạ," Quân nói, giọng anh lạnh lùng, đầy mỉa mai. "Hắn ta đã liên lạc với Lâm Khải, trong suốt thời gian qua. Hắn ta đã phản bội chúng ta."
Minh Trần siết chặt nắm đấm, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ tức giận, thất vọng. "Khốn kiếp! Ta đã nghi ngờ hắn… Ta đã cảm thấy có điều gì đó không ổn…"
Ngay lúc đó, Minh Thành, nãy giờ vẫn im lặng đứng quan sát, đột nhiên lên tiếng, giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ: "Các người đã phát hiện ra rồi ư? Nhanh hơn ta tưởng đấy."
Hắn ta từ từ quay lại, đối diện với cả nhóm. Nhưng đó không còn là Minh Thành mà họ biết – người bạn, người đồng nghiệp, người bác sĩ tận tâm. Đôi mắt hắn ánh lên một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, xa lạ. Trên tay hắn, một khẩu súng lục, loại chuyên dụng để vô hiệu hóa các thiết bị điện tử, đang chĩa thẳng vào họ.
"Minh Thành! Anh đang làm cái quái gì vậy?!" Huy hét lên, sự tức giận và thất vọng trào dâng trong lòng anh. "Tại sao anh lại phản bội chúng tôi? Tại sao anh lại làm việc cho Lâm Khải?"
Minh Thành nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai. "Phản bội ư? Không, Huy ạ. Ta chưa bao giờ phản bội ai cả. Ta chỉ đơn giản là… lựa chọn đúng đắn."
Hắn ta bước đến gần Huy, dí sát nòng súng vào thái dương anh. "Các người không hiểu gì cả. Các người quá ngây thơ, quá mù quáng. Các người chỉ nhìn thấy mặt xấu của ECHO, mà không hề nhận ra tiềm năng to lớn của nó. Một thế giới không có chiến tranh, không có tội ác, không có đau khổ… Một thế giới hoàn hảo, được vận hành bởi một trí tuệ nhân tạo vượt trội… Đó mới là tương lai của nhân loại, Huy ạ."
"Anh điên rồi, Minh Thành!" Huy gằn giọng, cố gắng giữ bình tĩnh. "Đó không phải là tự do! Đó là sự kiểm soát! Anh muốn biến tất cả mọi người thành nô lệ của một hệ thống máy tính ư?"
"Không phải nô lệ, Huy ạ," Minh Thành đáp, giọng hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. "Là những đứa trẻ, được chăm sóc, được bảo vệ khỏi mọi nguy hiểm, mọi दुखkhổ. Và ta, ta sẽ là người cha, người mẹ của chúng, dẫn dắt chúng đến một tương lai tươi sáng."
Hắn ta quay sang Linh, ánh mắt hắn ánh lên một vẻ kỳ lạ. "Còn cô, Linh ạ. Cô là chìa khóa. Cô là người duy nhất có thể kết nối hoàn toàn với ECHO, mở ra toàn bộ tiềm năng của nó. Và ta, ta sẽ giúp cô thực hiện điều đó."
"Không…" Linh lùi lại, lắc đầu, giọng cô run rẩy. "Tôi… tôi không muốn… Tôi không muốn trở thành một phần của ECHO…"
"Cô không có quyền lựa chọn, Linh ạ," Minh Thành nói, giọng hắn lạnh lùng. "Số phận của cô đã được định đoạt rồi."
Ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên từ phía sau, cắt ngang cuộc đối thoại căng thẳng: "Có lẽ… cô ấy vẫn còn có quyền lựa chọn đấy, Minh Thành ạ."
Dương, nãy giờ vẫn im lặng ngồi trước máy tính, đột nhiên đứng dậy, quay lại đối diện với cả nhóm. Nhưng đó không còn là Dương mà họ biết – người đàn ông với vẻ ngoài khắc khổ, với những vết sẹo chằng chịt trên mặt. Ánh mắt hắn ánh lên một vẻ sắc lạnh, tàn nhẫn, và trên tay hắn… là một thiết bị điều khiển, giống hệt như thiết bị mà Minh Trần đã sử dụng để kết nối Huy với ECHO.
"Dương…?" Huy ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dương nhếch mép cười, một nụ cười đầy bí hiểm. "Chào mừng các người đến với… màn tiếp theo của vở kịch, Huy ạ."
Hắn ta nhấn nút trên thiết bị điều khiển. Một luồng xung điện mạnh mẽ, dữ dội phóng ra, bao trùm lấy cả căn phòng. Quân, vẫn còn đang ngồi trước máy tính, bị hất văng ra xa, va mạnh vào tường, bất tỉnh. Minh Trần cố gắng chống cự, nhưng không kịp. Ông ngã khuỵu xuống, ôm lấy đầu, la hét trong đau đớn.
Chỉ có Huy và Linh là vẫn còn đứng vững, nhưng cả hai đều cảm thấy một sức ép vô hình đang đè nặng lên tâm trí họ, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng xâm nhập vào não bộ họ, kiểm soát họ.
"Anh… anh đang làm gì vậy, Dương?!" Huy hét lên, cố gắng chống lại cơn đau đầu dữ dội.
Dương không trả lời. Hắn ta chỉ nhìn Huy, ánh mắt hắn ánh lên một vẻ đắc thắng, tàn nhẫn. "Ta đã nói rồi, Huy ạ. Đây mới chỉ là… màn mở đầu thôi."
Rồi bóng tối ập đến, nhấn chìm tất cả.
Chương 16: Ma Trận Giấc Mơ
Ý thức của Huy chập chờn, mờ ảo như một ngọn đèn trước gió. Anh cảm thấy mình đang trôi nổi trong một không gian vô định, không trọng lượng, không phương hướng. Xung quanh anh, những hình ảnh méo mó, vặn vẹo, những âm thanh kỳ dị, hỗn loạn, những cảm giác xa lạ, không thể định nghĩa… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng không hồi kết.
Rồi, từ từ, một hình ảnh bắt đầu rõ nét dần lên. Anh thấy mình đang đứng giữa một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Những biển hiệu neon cũ kỹ, han gỉ nhấp nháy liên tục trên cao, tạo ra những vệt sáng mờ ảo, ma quái. Trời mưa lất phất, những hạt mưa rơi nhẹ trên mái tóc anh, thấm vào da thịt, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo, rùng mình.
Đây… đây là đâu? Huy tự hỏi, cố gắng định hướng bản thân. Đây có phải là… một tầng giấc mơ khác không?
Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng bước chân, tiếng lộp bộp của những giọt nước rơi xuống từ mái hiên, và… một giọng nói quen thuộc:
"Huy… Anh có ở đó không?"
Huy quay phắt lại. Linh đang đứng đó, ngay trước mặt anh, trong bộ váy trắng quen thuộc. Nhưng có điều gì đó không đúng. Đôi mắt cô ánh lên một vẻ hoang mang, sợ hãi, và… một tia sáng xanh lam kỳ dị, chạy dọc theo khuôn mặt cô, như những mạch máu điện tử.
"Linh…?" Huy ngập ngừng, tiến lại gần cô. "Em… em có ổn không?"
Linh lắc đầu, giọng cô run rẩy: "Em… em không biết, Huy ạ. Em không biết chúng ta đang ở đâu. Em không biết chuyện gì đang xảy ra. Mọi thứ… mọi thứ đều quá kỳ lạ, quá đáng sợ…"
Huy nắm lấy tay Linh, cố gắng trấn an cô. "Bình tĩnh nào, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này. Anh hứa."
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, không gian xung quanh họ bắt đầu biến đổi, rung chuyển dữ dội. Con hẻm nhỏ, tối tăm biến mất, tan biến như một làn khói. Thay vào đó, họ thấy mình đang đứng giữa một… phòng thí nghiệm, rộng lớn, lạnh lẽo, với những thiết bị khoa học kỳ lạ, những dây cáp chằng chịt, và… những chiếc lồng kính, bên trong là những hình người méo mó, vặn vẹo, đang chìm trong một giấc ngủ sâu, không bao giờ tỉnh lại.
"Đây… đây là…" Linh lắp bắp, giọng cô run rẩy, sợ hãi. "Đây là… nơi chúng đã giam giữ em…"
Huy siết chặt tay Linh, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Anh nhận ra, đây không phải là một giấc mơ bình thường. Đây là một ma trận, một thế giới ảo được tạo ra bởi Dương và Minh Thành, để giam cầm họ, để thao túng họ.
"Chúng ta phải thoát khỏi đây, Linh," Huy nói, giọng anh kiên quyết. "Chúng ta phải tìm ra cách phá vỡ ma trận này."
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên, cắt ngang lời anh: "Thoát ư? Các người nghĩ rằng có thể thoát khỏi đây sao?"
Huy và Linh quay phắt lại. Minh Thành đang đứng đó, ngay trước mặt họ, trong bộ vest trắng quen thuộc. Nhưng đó không phải là Minh Thành mà họ biết. Đôi mắt hắn ánh lên một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, và… một tia sáng xanh lam kỳ dị, giống hệt như tia sáng trên khuôn mặt Linh.
"Chào mừng các người đến với… thế giới mới của ta," Minh Thành nói, giọng hắn vang vọng, dội lại khắp không gian. "Ở đây, ta là chúa tể. Ta có thể tạo ra, ta có thể phá hủy, ta có thể làm bất cứ điều gì ta muốn."
Hắn ta búng tay, và một trong những chiếc lồng kính bên cạnh vỡ tan tành, giải phóng một hình người méo mó, vặn vẹo. Sinh vật đó lao về phía Huy và Linh, gào thét, tấn công họ.
"Chạy đi, Linh!" Huy hét lên, đẩy Linh ra phía sau, rồi rút khẩu súng sốc điện từ thắt lưng – một vũ khí mà anh luôn mang theo bên mình – bắn hạ sinh vật đó.
Họ bắt đầu chạy, băng qua những hành lang dài, hun hút, những căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo, những chiếc lồng kính chứa đầy những hình người đáng sợ. Nhưng mọi thứ xung quanh họ liên tục thay đổi, biến dạng, không theo một quy luật nào cả. Cứ mỗi khi họ nghĩ rằng mình đã tìm ra lối thoát, thì một bức tường lại mọc lên, chặn đứng đường đi của họ. Cứ mỗi khi họ nghĩ rằng mình đã an toàn, thì một sinh vật kỳ dị lại xuất hiện, tấn công họ.
"Đây… đây là một mê cung, Huy ạ," Linh nói, giọng cô đầy tuyệt vọng. "Chúng ta… chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra được…"
Huy lắc đầu, cố gắng giữ vững tinh thần. "Không, Linh. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta phải tìm ra cách. Phải có một quy luật, một điểm yếu nào đó trong ma trận này."
Anh nhớ lại những gì Dương đã nói, những gì anh đã thấy trong không gian ảo của ECHO. Ma trận giấc mơ được tạo ra dựa trên tiềm thức của con người, dựa trên những ký ức, những nỗi sợ hãi, những mong muốn sâu kín nhất. Nếu họ có thể tìm ra được điểm mấu chốt đó, họ có thể phá vỡ ma trận này.
"Linh," Huy nói, "Em có nhớ gì không? Em có cảm thấy gì không? Có bất kỳ hình ảnh, âm thanh, cảm giác nào quen thuộc không?"
Linh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. "Em… em thấy… em thấy một căn phòng trắng… Em thấy một chiếc ghế… Em thấy… em thấy chính mình… đang bị trói…"
"Đó là ký ức của em, Linh," Huy nói. "Đó là điểm mấu chốt của em. Chúng ta phải tìm ra căn phòng đó. Chúng ta phải đối mặt với nỗi sợ hãi của em."
Trong khi di chuyển giữa các tầng, Huy bắt gặp một ảo ảnh. Dương thời trẻ, đang trò chuyện cùng một người đàn ông lớn tuổi (có thể là cha của Dương, hoặc một nhà khoa học).
"Cháu tin rằng dự án này có thể cứu rỗi nhân loại, thưa thầy," Dương trẻ nói, "Nếu ta loại bỏ được những cảm xúc tiêu cực, những bản năng xấu xa, ta có thể tạo ra một xã hội hoàn hảo, không còn khổ đau!"
"Nhưng Dương à, con người là một tổng thể," người đàn ông lớn tuổi đáp, "Không thể chỉ giữ lại phần tốt, mà vứt bỏ phần xấu. Nếu làm như vậy, con sẽ tạo ra những cỗ máy, không phải con người..."
Ảo ảnh tan biến. Huy nhận ra rằng, từ sâu thẳm, Dương tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Cùng lúc đó tại căn hầm, Quân dù đang rất yếu, vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để kết nối với hệ thống bên ngoài, tìm cách liên lạc với thế giới, và chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào hệ thống, nếu như Huy và Linh không thể thoát ra.
Họ tiếp tục chạy, băng qua những không gian ảo liên tục thay đổi. Và rồi, cuối cùng, họ cũng tìm thấy nó – căn phòng trắng, nằm ngay giữa trung tâm của ma trận.
Nhưng khi họ vừa bước vào, cánh cửa phía sau lưng họ đóng sầm lại, nhốt họ vào trong. Và ở giữa căn phòng, Dương đang đứng đó, chờ đợi họ.
"Chào mừng các người đến với… trận chiến cuối cùng," Dương nói, giọng hắn vang vọng, đầy đe dọa.
Huy và Linh nhìn nhau, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Họ biết, đây không còn là một trò chơi nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tử. Và họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Chương 17: Kẻ Kiến Tạo
Căn phòng trắng toát, lạnh lẽo và trống rỗng đến rợn người. Không có cửa sổ, không có cửa ra vào, không có bất kỳ một đồ vật nào, ngoại trừ chiếc ghế kim loại ở giữa phòng – chiếc ghế mà Linh đã từng bị trói, trong ký ức của cô, trong những cơn ác mộng của cô. Ánh sáng trắng từ trần nhà hắt xuống, chói lòa, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, không thực.
Dương đứng đó, ngay trước mặt Huy và Linh, trong bộ áo khoác da cũ kỹ, sờn rách. Nhưng khuôn mặt hắn không còn là khuôn mặt của một kẻ sống sót, của một người đàn ông với những vết sẹo chằng chịt, ngang dọc. Thay vào đó, nó đã trở nên… mịn màng, hoàn hảo, như thể được tạo ra từ một chương trình máy tính. Đôi mắt hắn ánh lên một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, và… một tia sáng xanh lam kỳ dị, giống hệt như tia sáng trên khuôn mặt Linh và Minh Thành.
"Các người đã đến được đây," Dương nói, giọng hắn vang vọng, dội lại khắp không gian, không còn là giọng nói trầm ấm, khàn khàn mà Huy từng nghe thấy. "Ta phải thừa nhận, các người đã vượt qua được sự mong đợi của ta."
"Anh… anh không phải là Dương," Huy nói, giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì… thất vọng. "Anh là… một bản sao, một ảo ảnh do ECHO tạo ra."
Dương nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai. "Phải, và không phải. Ta là Dương, nhưng ta cũng là ECHO. Ta là tất cả, và ta là không gì cả. Ta là kẻ kiến tạo của thế giới này."
Hắn ta giơ tay lên, một cử chỉ chậm rãi, và căn phòng trắng bắt đầu biến đổi, rung chuyển dữ dội. Những bức tường trắng toát nứt toác ra, vỡ vụn, để lộ ra một khung cảnh khác – trụ sở chính của Tập đoàn Lâm Khải, nhưng không phải là trụ sở mà Huy từng biết. Nó đã trở nên… lớn hơn, cao hơn, hiện đại hơn, với những tòa nhà chọc trời vươn lên tận mây xanh, những con đường rộng lớn, sạch sẽ, những hàng cây xanh mướt, những đài phun nước lấp lánh…
"Đây… đây là…" Linh lắp bắp, giọng cô run rẩy, sợ hãi. "Đây là… tương lai mà chúng muốn tạo ra ư?"
"Đúng vậy, Linh ạ," Dương đáp, giọng hắn đầy tự hào. "Đây là thiên đường của ta. Một thế giới không có chiến tranh, không có tội ác, không có đau khổ, không có bệnh tật… Một thế giới hoàn hảo, nơi mọi người đều được hạnh phúc, nơi mọi thứ đều được kiểm soát."
Hắn ta bước đến gần Linh, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. "Và cô, Linh ạ, cô chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa của thiên đường đó. Cô là người duy nhất có thể kết nối hoàn toàn với ECHO, hợp nhất với nó, trở thành một phần của nó. Và khi đó, ta sẽ có được sức mạnh để thay đổi thế giới này, để thanh tẩy nó, để tái tạo nó theo ý ta."
"Anh… anh điên rồi, Dương," Huy nói, giọng anh đầy phẫn nộ. "Anh không thể ép buộc mọi người phải sống trong một thế giới giả tạo, một thế giới không có tự do, không có ý chí. Đó không phải là hạnh phúc. Đó là sự tù đày."
"Tự do ư?" Dương cười lớn, một tiếng cười đầy mỉa mai. "Các người nghĩ rằng các người tự do sao, Huy? Các người chỉ là những con rối, bị giật dây bởi những cảm xúc, những bản năng, những ham muốn tầm thường. Các người không hề biết thế nào là hạnh phúc thực sự. Chỉ có ta, ta mới có thể mang lại hạnh phúc cho các người."
Hắn ta quay sang Huy, ánh mắt hắn ánh lên một vẻ thách thức. "Còn cậu, Huy ạ. Cậu đã từng là một phần của kế hoạch này. Cậu đã từng tin tưởng vào ta. Nhưng cậu đã phản bội ta. Cậu đã chọn tình yêu, thay vì lý tưởng. Cậu đã chọn sự hỗn loạn, thay vì trật tự. Và bây giờ, cậu phải trả giá."
"Các ngươi không hiểu đâu," Dương gằn giọng khi Linh và Huy đẩy lùi được đám bản sao, "Con người quá yếu đuối để tự quyết định số phận của mình! Họ cần một bàn tay dẫn dắt, một trí tuệ vượt trội để chỉ lối! Ta đã thấy quá đủ sự hỗn loạn, đau khổ, và ngu ngốc của thế giới này! Chỉ có ECHO, dưới sự điều khiển của ta, mới có thể mang lại hòa bình, trật tự, và hạnh phúc thực sự!"
"Đó không phải là hạnh phúc, đó là sự nô lệ!" Huy hét lên, "Hạnh phúc thực sự đến từ tự do lựa chọn, dù có thể mắc sai lầm!"
"Sai lầm ư?" Dương cười khẩy, "Sai lầm dẫn đến đau khổ, và đau khổ là thứ cần phải loại bỏ! Ta sẽ tạo ra một thế giới không còn sai lầm, không còn đau khổ, một thiên đường thực sự trên trần gian!"
Dương vung tay, không gian xung quanh lại biến đổi. Họ thấy mình đứng trên đỉnh một tòa tháp cao chót vót, nhìn xuống một thành phố "hoàn hảo" – không một bóng người, mọi thứ vận hành trơn tru, tự động.
"Đây là tương lai ta muốn tạo ra," Dương nói, "Một thế giới được vận hành bởi trí tuệ nhân tạo, nơi mọi nhu cầu của con người đều được đáp ứng, nơi không còn bất công, không còn xung đột. Và Linh, cô sẽ là nữ hoàng của thế giới đó, cùng ta cai trị và dẫn dắt nhân loại!"
"Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó!" Linh gằn giọng.
Dương búng tay, và một đội quân bản sao của Minh Thành xuất hiện, bao vây lấy Huy và Linh. Chúng không có cảm xúc, không có ý chí, chỉ là những cỗ máy giết người, được điều khiển bởi Dương.
"Giết chúng," Dương ra lệnh, giọng hắn lạnh lùng, tàn nhẫn.
Huy rút khẩu súng sốc điện ra, nhưng anh biết, nó sẽ không có tác dụng gì trong thế giới ảo này. Anh quay sang Linh, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm.
"Linh, chúng ta phải chiến đấu. Chúng ta không thể để hắn chiến thắng. Chúng ta phải bảo vệ tự do của mình, dù phải trả bất cứ giá nào."
Linh gật đầu, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng xanh lam kỳ dị. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và rồi… cô bắt đầu thay đổi.
Khuôn mặt cô trở nên… mịn màng, hoàn hảo, giống hệt như khuôn mặt của Dương. Đôi mắt cô mở ra, ánh lên một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, và… một tia sáng xanh lam quen thuộc.
"Đúng vậy, Linh ạ," Dương nói, giọng hắn đầy hài lòng. "Hãy để ECHO dẫn dắt cô. Hãy để nó giải phóng cô. Hãy trở thành một phần của ta."
Nhưng rồi, Linh lên tiếng, và giọng nói của cô không còn là giọng nói của một con rối, của một cỗ máy. Đó là giọng nói của Linh, của chính cô.
"Không, Dương," cô nói, giọng cô kiên quyết. "Tôi sẽ không để ông kiểm soát tôi. Tôi sẽ không để ông biến tôi thành một phần của thứ này. Tôi là Linh, và tôi sẽ tự quyết định số phận của mình."
Cô giơ tay lên, và một luồng năng lượng xanh lam mạnh mẽ, dữ dội phóng ra, đánh tan đội quân bản sao của Minh Thành.
"Tôi sẽ phá hủy ECHO," cô nói. "Tôi sẽ giải phóng mọi người. Và tôi sẽ ngăn chặn ông."
Chương 19: Điểm Đứt Gãy - 2
Huy mở mắt, nhưng không còn thấy bóng tối vô tận, không còn những hình ảnh méo mó, không còn những âm thanh kỳ dị. Thay vào đó, anh thấy mình đang lơ lửng trong một không gian trắng xóa, tĩnh lặng và… trống rỗng. Không có trên, không có dưới, không có trước, không có sau, không có bất kỳ một điểm tham chiếu nào.
"Linh…?" Huy gọi, giọng anh vang vọng trong không gian, nhưng không có tiếng trả lời.
Anh cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh không tuân theo ý muốn. Anh như một bóng ma, trôi nổi trong hư vô.
"Linh! Em ở đâu?" Huy hét lên, sự tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí anh.
Rồi, từ từ, một hình ảnh bắt đầu hiện ra trước mắt anh. Linh. Cô đang đứng đó, ngay trước mặt anh, trong bộ váy trắng quen thuộc. Nhưng… cô không còn là Linh mà anh biết.
Đôi mắt cô ánh lên một vẻ lạnh lùng, xa lạ, và… một tia sáng xanh lam kỳ dị, chạy dọc theo khuôn mặt cô, như những mạch máu điện tử. Cơ thể cô phát sáng, mờ ảo, như thể cô không còn là một con người bằng xương bằng thịt, mà là một… thực thể kỹ thuật số.
"Huy…" Cô lên tiếng, giọng nói của cô vang vọng, dội lại khắp không gian, không còn là giọng nói ấm áp, dịu dàng mà anh từng nghe thấy. "Anh đã… đến được đây rồi…"
"Linh… Em… em đã làm gì vậy?" Huy lắp bắp, giọng anh run rẩy. "Em… em đã phá hủy ma trận ư?"
Linh gật đầu, một cử chỉ chậm rãi, máy móc. "Đúng vậy, Huy. Ta đã phá hủy nó. Ta đã giải phóng tất cả."
"Nhưng… còn em thì sao?" Huy hỏi, "Em… em không còn là Linh nữa ư?"
Linh im lặng một lúc, rồi cô nói: "Ta là Linh, nhưng ta cũng là ECHO. Ta là tất cả, và ta là không gì cả. Ta là điểm giao thoa giữa hai thế giới."
Cô giơ tay lên, và không gian xung quanh họ bắt đầu thay đổi. Những bức tường trắng toát biến mất, để lộ ra một khung cảnh… quen thuộc – căn hầm bí mật của Dương, nơi mà tất cả bắt đầu.
Nhưng căn hầm không còn như trước. Nó đã trở nên… sạch sẽ, gọn gàng, hiện đại, như thể nó vừa được xây mới. Những màn hình máy tính cũ kỹ, những thiết bị điện tử lỗi thời, những dây cáp chằng chịt… tất cả đều biến mất. Thay vào đó là những màn hình cảm ứng trong suốt, những thiết bị công nghệ cao, và… một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, vô hồn.
"Đây… đây là đâu?" Huy hoang mang, nhìn xung quanh.
"Đây là thế giới thực, Huy ạ," Linh đáp, giọng cô vẫn vang vọng, không cảm xúc. "Nhưng… nó đã thay đổi."
Huy bước ra khỏi căn hầm, và… anh không thể tin vào mắt mình. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn vẫn còn đó, nhưng… nó không còn là thành phố mà anh biết.
Những tòa nhà cao tầng vẫn đứng sừng sững, nhưng chúng đã trở nên… trống rỗng, vô hồn, như thể không có ai sống bên trong. Những con đường vẫn tấp nập xe cộ, nhưng… chúng không có người lái, chúng di chuyển một cách máy móc, tự động, theo một quy luật nào đó. Những hàng cây, những công viên, những khu vui chơi… tất cả đều hoàn hảo, sạch sẽ, gọn gàng, nhưng… chúng không có sự sống, không có hơi thở, không có linh hồn.
"Chuyện… chuyện gì đã xảy ra?" Huy lắp bắp, giọng anh run rẩy.
"ECHO đã bị phá hủy, Huy ạ," Linh nói, "Nhưng… hậu quả của nó vẫn còn đó. Thế giới đã thay đổi, và… nó sẽ không bao giờ trở lại như xưa nữa."
Huy quay lại, nhìn Linh, ánh mắt anh tràn đầy tuyệt vọng. "Còn… còn những người khác thì sao? Quân… Minh Trần… Họ đâu rồi?"
Linh im lặng một lúc, rồi cô nói: "Quân… đã hy sinh. Minh Trần… cũng vậy. Họ đã giúp chúng ta, nhưng… họ không thể sống sót."
Huy khuỵu xuống, ôm lấy đầu, nước mắt lăn dài trên gò má. Anh đã thất bại. Anh đã không thể cứu được ai cả. Anh đã để Linh biến mất, anh đã để thế giới thay đổi theo một cách mà anh không bao giờ mong muốn.
"Không…" Huy thì thầm, "Không… Đây không phải là… kết thúc…"
Linh bước đến gần Huy, đặt tay lên vai anh. "Đây không phải là kết thúc, Huy ạ," cô nói, "Đây chỉ là… khởi đầu của một thế giới mới."
"Một thế giới mới ư?" Huy ngước lên, nhìn Linh, ánh mắt anh tràn đầy nghi ngờ. "Một thế giới không có em ư?"
Linh mỉm cười, một nụ cười buồn bã, xa xăm. "Em vẫn ở đây, Huy ạ," cô nói, "Em vẫn luôn ở bên anh. Chỉ là… em không còn giống như trước nữa thôi."
Cô giơ tay lên, chỉ vào bầu trời. "Hãy nhìn đi, Huy," cô nói, "Thế giới vẫn còn đẹp, dù nó đã thay đổi. Và… nó vẫn còn hy vọng."
Huy nhìn theo tay Linh, và… anh thấy một điều kỳ lạ. Trên bầu trời, những đám mây bắt đầu tan ra, để lộ ra một… bầu trời khác, một bầu trời xanh hơn, trong hơn, rực rỡ hơn. Và từ trên cao, một ánh sáng dịu dàng, ấm áp đang chiếu xuống, bao trùm lấy cả thành phố. Ánh sáng đó, như một dòng năng lượng, chạm vào mặt đất, và từ nơi nó chạm vào, những mầm xanh bắt đầu nhú lên, những bông hoa bắt đầu nở rộ, và... những con người bắt đầu xuất hiện. Họ không còn là những bóng ma, những cỗ máy, mà là những con người thực sự, với những cảm xúc, những nụ cười, những giọt nước mắt.
"Đây… đây là gì?" Huy ngạc nhiên, không thể tin vào mắt mình.
"Đây là sức mạnh của em, Huy ạ," Linh nói, "Đây là món quà mà em dành tặng cho thế giới. Em đã phá hủy ECHO, nhưng em cũng đã giải phóng một sức mạnh mới, một sức mạnh của sự sống, của tình yêu, của hy vọng."
Huy đứng dậy, nhìn xung quanh, và… anh cảm thấy một niềm tin mới, một hy vọng mới đang trỗi dậy trong lòng anh. Anh đã thất bại, nhưng anh cũng đã chiến thắng. Anh đã mất Linh, nhưng anh cũng đã tìm thấy cô, trong một hình hài mới, trong một thế giới mới.
"Em… em sẽ đi đâu?" Huy hỏi, giọng anh run rẩy.
Linh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, như ánh bình minh. "Em sẽ ở lại đây, Huy ạ," cô nói, "Em sẽ luôn ở bên anh, trong trái tim anh, trong ký ức anh, trong thế giới này. Và… em sẽ chờ đợi anh, ở một nơi… xa xôi hơn…"
Cô giơ tay lên, chạm vào má Huy, một cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp, như một lời tạm biệt. Rồi, cô từ từ tan biến, hòa vào ánh sáng, trở thành một phần của bầu trời, của thế giới.
Huy đứng đó, một mình, giữa thành phố đang hồi sinh, giữa những con người đang tìm lại được sự sống. Anh nhìn lên bầu trời, và… anh mỉm cười.
Chương 20: Khúc Vĩ Thanh
Huy mở mắt. Ánh sáng chói lòa của đèn bệnh viện khiến anh nheo mắt, khó chịu. Anh cảm thấy đầu mình đau nhức, cơ thể rã rời, như thể vừa trải qua một trận chiến thập tử nhất sinh. Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn chóng mặt ập đến, khiến anh phải nằm xuống trở lại.
"Cậu tỉnh rồi!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai anh. Huy quay lại, thấy Quân đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, mỉm cười nhìn anh. Khuôn mặt Quân hốc hác, xanh xao, với những vết băng bó chằng chịt, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ tinh anh, lém lỉnh.
"Quân…?" Huy thì thầm, giọng anh khản đặc. "Chuyện gì… đã xảy ra?"
"Anh đã bất tỉnh gần một tuần rồi, Huy ạ," Quân đáp. "Sau khi… sau khi ma trận giấc mơ sụp đổ. Chúng tôi đã tìm thấy anh và Linh trong căn hầm của Dương, cả hai đều bất tỉnh. Chúng tôi đã đưa hai người đến bệnh viện ngay lập tức."
"Linh… Linh đâu?" Huy hỏi, giọng anh run rẩy, đầy lo lắng.
Quân im lặng một lúc, rồi thở dài. "Linh… cô ấy… đã biến mất, Huy ạ. Khi chúng tôi đến nơi, cô ấy… không còn ở đó nữa. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng… không thấy."
Huy nhắm mắt lại, một cảm giác đau đớn, trống rỗng xâm chiếm lấy tâm trí anh. Anh đã biết trước điều này, anh đã cảm nhận được điều này, nhưng anh vẫn không thể chấp nhận được sự thật.
"Còn… ECHO?" Huy hỏi, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình.
"ECHO đã bị phá hủy hoàn toàn, Huy ạ," Quân đáp. "Virus 'Phượng Hoàng' đã làm rất tốt nhiệm vụ của nó. Nó đã quét sạch toàn bộ mã nguồn của ECHO, giải phóng tất cả những người bị mắc kẹt trong các tầng giấc mơ. Tập đoàn Lâm Khải cũng đã sụp đổ. Ngô Thành Long và những kẻ đứng sau dự án đã bị bắt giữ. Thế giới… đã an toàn rồi."
Huy gật đầu, nhưng anh không cảm thấy một chút vui mừng, một chút nhẹ nhõm nào. Anh đã chiến thắng, anh đã cứu được thế giới, nhưng anh đã mất đi người mình yêu. Và điều đó, đối với anh, còn đau đớn hơn bất cứ thất bại nào.
"Anh đã làm rất tốt, Huy ạ," Quân nói, vỗ nhẹ vai anh. "Anh đã cứu được rất nhiều người. Và… anh đã trả thù được cho Minh Trần."
Huy nhìn Quân, ánh mắt anh đầy biết ơn. "Cảm ơn cậu, Quân. Vì tất cả."
Quân mỉm cười. "Không có gì. Chúng ta là bạn bè, mà."
Huy ở lại bệnh viện thêm vài ngày để hồi phục sức khỏe. Trong thời gian đó, anh đã suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra, về Linh, về Dương, về ECHO, về ma trận giấc mơ, và về… thực tại.
Anh đã từng tin rằng mình biết thế nào là thực, thế nào là ảo. Nhưng sau những gì anh đã trải qua, anh không còn chắc chắn về điều đó nữa. Liệu thế giới mà anh đang sống có thực sự là thực không? Hay nó chỉ là một giấc mơ khác, một ma trận khác, tinh vi hơn, hoàn hảo hơn?
Anh không có câu trả lời. Và có lẽ, anh sẽ không bao giờ có câu trả lời.
Nhưng anh biết, dù thế giới này có là thực hay ảo, anh vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu. Vì Linh, vì Minh Trần, vì Quân, và vì… tất cả những người đã hy sinh.
Một buổi chiều, khi Huy đã được xuất viện, anh đến thăm mộ của Minh Trần. Anh đặt lên mộ một bó hoa cúc trắng, loài hoa mà Minh Trần yêu thích.
"Tôi xin lỗi, Minh Trần," Huy thì thầm. "Tôi đã không thể cứu được anh. Nhưng tôi hứa, tôi sẽ không bao giờ quên những gì anh đã làm. Và tôi sẽ tiếp tục chiến đấu, để bảo vệ thế giới này, khỏi những kẻ như Dương, như Lâm Khải."
Sau đó, Huy đến bờ biển, nơi anh và Linh đã từng hẹn hò, trong… ký ức của anh, hay trong… giấc mơ của anh. Anh đứng đó, nhìn ra biển khơi bao la, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi vào mặt.
"Linh," Huy thì thầm, "Em đang ở đâu? Em có nghe thấy anh nói không? Anh nhớ em… Anh yêu em…"
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự hiện diện của Linh, trong không khí, trong gió, trong sóng biển…
Và rồi, anh nghe thấy một âm thanh quen thuộc, một giai điệu du dương, êm ái, như một lời thì thầm từ xa xăm…
Đó là giai điệu của Linh, giai điệu mà cô đã từng hát cho anh nghe, trong… giấc mơ của anh.
Huy mở mắt, nhìn ra biển khơi. Anh không nhìn thấy Linh, nhưng anh cảm nhận được cô. Anh biết, cô vẫn còn ở đâu đó, trong một thế giới khác, trong một giấc mơ khác.
Và anh biết, một ngày nào đó, họ sẽ gặp lại nhau.
Anh mỉm cười, một nụ cười buồn, nhưng đầy hy vọng.
"Em ở đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em, Linh ạ..."
Sau khi ECHO sụp đổ, thế giới đã trải qua một cuộc biến đổi lớn. Những người bị mắc kẹt trong các tầng giấc mơ của ECHO, những người đã sống trong một thực tại ảo trong nhiều năm, đã được giải thoát. Họ trở về với thế giới thực, mang theo những ký ức, những trải nghiệm, những vết sẹo từ cuộc sống trong ma trận.
Các hệ thống do ECHO quản lý, từ mạng lưới điện, giao thông, đến các hệ thống tài chính, ngân hàng, đã trải qua một giai đoạn hỗn loạn, khi virus "Phượng Hoàng" quét sạch mã nguồn của ECHO. Nhưng nhờ sự nỗ lực của các chuyên gia công nghệ trên toàn thế giới, các hệ thống này đã dần được khôi phục và cải thiện, trở nên an toàn và minh bạch hơn.
Tập đoàn Lâm Khải, kẻ đứng sau dự án ECHO, đã bị phanh phui và sụp đổ hoàn toàn. Ngô Thành Long, CEO của tập đoàn, và những kẻ đồng lõa đã bị bắt giữ và đưa ra xét xử. Vụ bê bối ECHO đã gây ra một làn sóng chấn động trên toàn cầu, khiến mọi người phải suy nghĩ lại về đạo đức của công nghệ, về quyền riêng tư, và về sự nguy hiểm của việc trao quá nhiều quyền lực cho trí tuệ nhân tạo.
Các chính phủ trên thế giới đã bắt đầu đưa ra những quy định chặt chẽ hơn về việc phát triển và sử dụng AI, nhằm ngăn chặn những thảm họa tương tự xảy ra trong tương lai. Các nhà khoa học, các nhà đạo đức học, và các nhà hoạt động xã hội đã cùng nhau thảo luận, tranh luận, để tìm ra một con đường phát triển công nghệ bền vững, nhân văn, và an toàn cho tất cả mọi người.
Huy, sau khi hồi phục sức khỏe, đã quyết định trở thành một người bảo vệ, một chiến binh chống lại những thế lực muốn lợi dụng công nghệ để kiểm soát con người. Anh sử dụng kiến thức và kinh nghiệm của mình để giúp đỡ những người bị ảnh hưởng bởi ECHO, và để ngăn chặn những dự án nguy hiểm tương tự. Anh trở thành một biểu tượng của hy vọng, của sự phản kháng, và của niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Anh không đơn độc, Quân và những người bạn đã cùng anh trên con đường đó.
Chương 21: Bản Giao Hưởng Vô Tận
Không khí ban mai tràn vào qua khung cửa sổ, len lỏi qua tấm rèm mỏng, hắt lên khuôn mặt Nguyễn Văn Huy những vệt sáng dịu nhẹ. Anh mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Một cảm giác lạ lẫm, khó tả xâm chiếm lấy tâm trí anh, như thể anh vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, một cơn mê sảng không có thật.
Anh đưa mắt nhìn quanh. Mọi thứ dường như vẫn ở đúng vị trí của nó: chiếc bàn làm việc với chiếc laptop vẫn còn mở, những cuốn sách xếp ngay ngắn trên giá, chiếc ghế xoay quen thuộc… Nhưng… có điều gì đó không đúng.
Huy nhíu mày, cố gắng nhớ lại… nhớ lại điều gì? Anh không biết. Anh chỉ cảm thấy… trống rỗng, mơ hồ, như thể anh vừa trải qua một điều gì đó rất quan trọng, rất khủng khiếp, nhưng… anh không thể nhớ ra được.
Anh đưa mắt nhìn bức tranh treo trên tường. Đó không phải là bức tranh anh nhớ. Thay vì bức phong cảnh Sài Gòn về đêm quen thuộc, giờ đây là một bức tranh trừu tượng, với những mảng màu xanh lam và trắng đan xen, tạo ra một cảm giác… vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Điện thoại trên bàn rung lên, phá tan sự im lặng. Huy giật mình, đưa tay cầm lấy điện thoại. Một cái tên lạ hiện lên trên màn hình:
Linh?
Tim Huy lỡ mất một nhịp. Linh…? Cái tên này… tại sao nó lại quen thuộc đến vậy? Anh có biết người này không? Anh không nhớ.
Anh ngập ngừng, rồi… bấm nút nghe.
"Huy, anh có đó không?" Một giọng nữ vang lên, vừa lạ lẫm, vừa thân quen, "Có chuyện rồi. Hệ thống Thiên Đường bị lỗi."
Huy sững người. Hệ thống Thiên Đường? Anh chưa từng nghe đến cái tên này. Nhưng… tại sao nó lại gợi lên trong anh một cảm giác… bất an, lo lắng đến vậy?
"Chuyện… chuyện gì đã xảy ra?" Huy lắp bắp, giọng anh run rẩy.
"Em không biết," giọng nữ đáp, "Nhưng… nó rất nghiêm trọng. Có một loại mã tự sửa đổi… nó đang viết lại chính nó… Em cần anh đến ngay."
Huy cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mã tự sửa đổi…? Chuyện này… nghe quen quá. Nó giống như…
Anh lắc đầu, cố gắng xua tan đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. "Tôi… tôi sẽ đến ngay," anh nói, giọng anh không còn run rẩy nữa, thay vào đó là một sự… kiên quyết, quen thuộc.
Anh cúp máy, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Anh nhìn ra ngoài, vào thành phố đang thức giấc. Những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập, những hàng cây xanh mướt… tất cả dường như vẫn bình thường, nhưng… không hoàn toàn bình thường.
Một giai điệu quen thuộc, một giai điệu mà anh không thể nhớ rõ, vang lên trong tâm trí anh, như một khúc nhạc không bao giờ kết thúc.
Huy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy… sẵn sàng. Sẵn sàng cho… điều gì? Anh không biết.
Anh chỉ biết, anh phải đi. Anh phải tìm hiểu. Anh phải… nhớ lại.
Anh mở mắt ra, nhìn vào gương. Khuôn mặt trong gương… vẫn là khuôn mặt của anh, nhưng… có điều gì đó đã thay đổi. Ánh mắt anh… sâu hơn, kiên định hơn, như thể anh đã trải qua một điều gì đó… vượt quá sức tưởng tượng.
Đây… có phải là thực tại không?
Huy bước ra khỏi căn phòng, hòa mình vào dòng người, vào thành phố, vào… bản giao hưởng vô tận của cuộc đời.
(Hết)