Bản giao hưởng giấc mơ - Act 2

Chương 7: Thoát Khỏi Địa Ngục

Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, chói tai, xuyên qua không gian chật hẹp của khu vực giam giữ. Ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục, tạo ra một thứ ánh sáng dữ dội, nhuộm đỏ cả căn phòng. Linh vẫn còn yếu, hơi thở hổn hển, đôi mắt lộ rõ sự mơ hồ, hoang mang. Nhưng khi nhìn thấy Huy, một tia sáng quen thuộc, cô dường như lấy lại được một phần nhận thức, một chút sức lực.

"Anh… anh đến rồi…" Giọng cô run rẩy, yếu ớt, nhưng ánh mắt kiên định, không hề sợ hãi. "Chúng ta… phải đi ngay."

"Không còn đường lui nữa, Linh," Huy nắm chặt lấy tay cô, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé. "Chúng ta phải chiến đấu. Chúng ta phải cùng nhau vượt qua chuyện này."

Cánh cửa thép phía sau lưng họ bật mở tung, một âm thanh chói tai vang lên. Một toán lính mặc đồ đen, trang bị vũ khí tận răng, ập vào, súng nâng lên, nhắm thẳng vào họ. Sát khí tỏa ra từ những cỗ máy giết người.

"Nằm xuống! Ngay lập tức! Không chống cự!" Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên qua hệ thống loa phóng thanh, ra lệnh.

Huy kéo Linh sang một bên, nép vào vách tường kim loại lạnh lẽo. Anh nhanh chóng rút khẩu súng sốc điện từ thắt lưng – một vũ khí tự vệ mà anh luôn mang theo bên mình – và bắn hạ tên lính gần nhất, khiến hắn co giật dữ dội rồi đổ sập xuống sàn, tạo ra một tiếng động lớn. Linh, dù chưa hoàn toàn lấy lại được sức lực, vẫn phản ứng nhanh nhạy, giật lấy khẩu súng trường từ tay tên lính bị ngã và nã đạn về phía kẻ địch, những viên đạn xé gió bay vun vút.

Quân hét lên qua tai nghe, giọng anh đầy căng thẳng: "Tớ đã mở khóa được cửa thoát hiểm ở phía hành lang phía Đông! Các cậu chỉ có hai phút trước khi hệ thống an ninh phong tỏa toàn bộ khu vực! Nhanh lên!"

Huy không trả lời, anh chỉ siết chặt tay Linh rồi kéo cô chạy nhanh ra khỏi phòng giam, bỏ lại sau lưng những tiếng súng nổ chát chúa. Cả hai lao qua hành lang dài hun hút, tiếng bước chân dồn dập phía sau báo hiệu kẻ địch đang đuổi sát nút. Huy lướt mắt qua bản đồ khu vực hiển thị trên chiếc đồng hồ điện tử thông minh – cánh cửa thoát hiểm chỉ cách họ ba mươi mét, một khoảng cách ngắn ngủi nhưng đầy chông gai. Tuy nhiên, các lối đi đều có trạm kiểm soát an ninh, những rào cản chết người.

Bỗng dưng, Huy cảm thấy không gian xung quanh méo mó, biến dạng một cách kỳ lạ. Trong một khoảnh khắc thoáng qua, hành lang thép lạnh lẽo, vô hồn biến thành một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Mưa rơi lộp độp trên nền gạch, tạo ra những âm thanh tí tách. Linh không còn ở bên cạnh anh nữa. Thay vào đó, anh thấy mình đứng trước một quán cà phê nhỏ, quen thuộc – quán "Nỗi Nhớ" nơi anh thường ngồi một mình, nhâm nhi ly cà phê đen và suy tư về những dòng code. Một cảm giác bồi hồi, xao xuyến dâng lên trong lòng anh. Đây là nơi anh và… ai đó… đã từng hẹn hò? Một ký ức mơ hồ, một hình ảnh mờ ảo lướt qua trong tâm trí anh.

Không thể nào… Đây không phải là thật. Huy lắc mạnh đầu, cố gắng xua tan đi ảo giác. Hình ảnh con hẻm và quán cà phê biến mất, tan biến như một làn khói. Và anh lại thấy mình đang chạy thục mạng trong hành lang dài, lạnh lẽo của cơ sở bí mật, tiếng súng vẫn nổ vang phía sau. Linh đang kéo anh đi, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng, sợ hãi.

"Anh sao thế, Huy? Có chuyện gì vậy? Nhanh lên!" Giọng Linh kéo anh trở về thực tại.

Huy không có thời gian để suy nghĩ, để giải thích. Anh không thể để những ảo giác đó làm phân tâm. Anh lao theo Linh, băng qua một dãy hành lang nhỏ, ngoằn ngoèo trước khi đến được lối thoát. Cánh cửa kim loại dày cộm tự động trượt mở khi Quân điều khiển từ xa, tạo ra một âm thanh ken két. Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước ra ngoài, một toán lính khác, đông hơn, xuất hiện ở đầu bên kia hành lang, chặn đường thoát của họ.

"Chết tiệt!" Huy rít lên qua kẽ răng, sự thất vọng trào dâng.

Không còn thời gian để do dự, để suy tính. Huy đẩy Linh ra phía trước, về phía cửa thoát hiểm, rồi quăng một quả lựu đạn xung điện về phía đám lính gác, một hành động liều lĩnh. Một tiếng nổ chói tai vang lên, làm tắt hết toàn bộ ánh đèn trong khu vực, nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối. Linh vội vã lao qua cánh cửa đang mở, kéo Huy theo, thoát khỏi vòng vây.

Bên ngoài, trời tối đen như mực, không một ánh trăng, không một vì sao. Một đường hầm dài, hun hút dẫn ra phía khu rừng ngoại ô hoang vắng, nơi Quân đang đợi họ, sẵn sàng cho cuộc tẩu thoát. Nhưng khi vừa bước ra khỏi khu vực ngầm dưới lòng đất, Linh đột ngột dừng lại, khựng lại, bàn tay cô nắm chặt lấy cánh tay Huy, siết chặt đến mức đau đớn.

"Khoan đã…" Cô thì thầm, giọng cô run rẩy, "Có… có gì đó không đúng, Huy ạ. Em… em cảm thấy…"

Trước mặt họ, thay vì nhìn thấy bóng tối dày đặc của khu rừng, Huy lại nhìn thấy một thành phố ngập trong ánh đèn neon – Sài Gòn, nhưng méo mó, vặn vẹo một cách kỳ dị. Những tòa nhà cao tầng như bị kéo dài ra bất thường, biến dạng, bầu trời chuyển thành một màu tím quái đản. Xe cộ vẫn di chuyển trên đường phố, nhưng không có người lái, như những chiếc xe ma. Những biển hiệu quảng cáo lập lòe, nhấp nháy, hiển thị những ký tự lỗi, vô nghĩa trên những màn hình hỏng hóc. Một cảm giác bất an, rùng rợn xâm chiếm lấy Huy.

Linh run rẩy, ôm chặt lấy đầu, "Em... em không hiểu... Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Cô sợ hãi, hoảng loạn, cố gắng bấu víu vào chút lý trí còn sót lại.

Huy chớp mắt liên tục, cố gắng xua tan đi ảo giác. Mọi thứ trở lại bình thường. Họ vẫn đang đứng ở ngay cửa hầm, giữa bóng tối.

Anh lùi lại một bước, hơi thở trở nên gấp gáp, nặng nề. "Chúng ta… chúng ta thực sự đã thoát ra ngoài chưa, Linh? Hay đây… đây chỉ là một… một ảo ảnh khác?"

Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy hoang mang, sợ hãi, và cả sự nghi ngờ.

Phía xa, tiếng động cơ xe gầm rú vang lên, ngày càng gần. Giọng nói của Quân vọng qua bộ đàm, đầy gấp gáp: "Nhanh lên, Huy! Linh! Chúng ta phải đi ngay! Không còn thời gian đâu!"

Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự nghi ngờ, hoang mang trong đầu. Bất kể điều gì đang xảy ra, bất kể thực tại này có thật hay không, họ không thể dừng lại lúc này. Họ phải chạy trốn.

Anh nắm chặt lấy tay Linh, kéo cô chạy nhanh về phía chiếc xe của Quân đang đợi sẵn.

Chương 8: Ký Ức Bị Xóa

Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm tĩnh mịch, lướt qua những con phố vắng vẻ, heo hút trước khi hòa vào dòng xe cộ đông đúc, nhộn nhịp trên đại lộ. Huy ngồi ở ghế sau, tay vẫn nắm chặt lấy tay Linh, như thể sợ cô sẽ biến mất nếu anh buông lỏng dù chỉ một giây. Cô ngả đầu vào vai anh, tựa như tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an toàn. Hơi thở của cô vẫn còn gấp gáp, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoang mang, sợ hãi.

"Chúng ta… chúng ta thực sự thoát khỏi đó rồi chứ, Huy?" Linh thì thầm, giọng cô yếu ớt, như một hơi thở.

Quân vừa lái xe vừa liếc nhanh vào gương chiếu hậu, kiểm tra xem có xe nào đang bám theo hay không. "Tớ đã cắt đuôi được bọn chúng, tạm thời là vậy. Nhưng chúng ta không thể ở ngoài này quá lâu, không an toàn. Tớ có một nơi trú ẩn bí mật, một nơi mà chúng ta có thể tạm thời an toàn."

Huy không trả lời. Đầu anh vẫn còn quay cuồng với những gì vừa xảy ra, những ảo giác kỳ lạ, những hình ảnh méo mó, vặn vẹo. Cảnh tượng thành phố biến dạng, những biển hiệu quảng cáo nhấp nháy lỗi, tất cả giống như một giấc mơ kỳ quái, một cơn ác mộng mà anh không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.

Bỗng nhiên, thế giới xung quanh Huy rung chuyển dữ dội.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh thấy mình không còn ngồi trong chiếc xe đang chạy nữa. Anh đứng giữa một hành lang dài vô tận, hun hút, ánh đèn trắng lạnh lẽo, vô hồn phản chiếu xuống nền gạch bóng loáng. Tiếng bước chân vang lên, dội lại trong không gian trống trải, tạo ra một cảm giác cô độc, rợn người.

Một bóng người mờ ảo xuất hiện ở cuối hành lang, tiến dần về phía anh.

Linh? Là cô ấy sao?

Cô gái quay đầu lại. Nhưng khuôn mặt cô trống rỗng, vô hồn, không có mắt, không có miệng, không có bất kỳ một đường nét nào. Một cảm giác kinh hoàng xâm chiếm lấy Huy.

Huy giật mình tỉnh lại, bừng tỉnh khỏi ảo giác.

Chiếc xe vẫn đang lao đi vun vút trong đêm tối. Tim anh đập thình thịch, liên hồi trong lồng ngực. Linh vẫn ở bên cạnh anh, tựa đầu vào vai anh, nhưng cô không hề nhận ra cơn hoảng loạn vừa lướt qua anh, như một cơn gió lạnh.

"Anh… anh ổn chứ, Huy?" Cô hỏi, giọng lo lắng. "Trông anh… không được khỏe."

"Anh… anh không sao," Huy nuốt khan, cố gắng lấy lại bình tĩnh, xua tan đi cảm giác bất an. "Chỉ là… hơi mệt một chút." Nhưng một cảm giác khó chịu, một sự nghi ngờ len lỏi trong tâm trí anh. Có điều gì đó không đúng. Mọi thứ xung quanh anh, liệu có thực sự là hiện thực không? Hay tất cả chỉ là một ảo ảnh, một trò lừa bịp của tâm trí?


Căn hộ của Quân, thực chất là một nhà kho cũ kỹ, bỏ hoang, được cải tạo lại thành một nơi ẩn náu bí mật, với những máy chủ, thiết bị công nghệ cao, và những linh kiện điện tử trải khắp phòng, tạo thành một mạng lưới chằng chịt. Khi bước vào, Linh khẽ rùng mình, một phản ứng bản năng. Có vẻ như những ký ức xa lạ, mơ hồ đang ùa về trong tâm trí cô, những mảnh ghép rời rạc của một quá khứ bị lãng quên.

Minh Trần bước ra từ phía trong của căn phòng, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên Linh, quan sát cô một cách cẩn trọng. "Cô ấy thế nào rồi, Huy?"

"Vẫn còn yếu, nhưng đã tỉnh táo hơn," Huy đỡ Linh ngồi xuống một chiếc ghế cũ kỹ, ọp ẹp. "Ông có thể kiểm tra cho cô ấy được không, bác sĩ Minh?"

Minh Trần gật đầu, lấy ra một thiết bị nhỏ, trông giống như một chiếc máy quét cầm tay, quét dọc theo thái dương của Linh. Trên màn hình của thiết bị, một biểu đồ phức tạp hiện lên, với những đường tín hiệu não chạy loạn xạ, không theo một quy luật nào.

"Ký ức của cô ấy bị khóa lại, bị phong tỏa một cách có chủ đích," Ông lẩm bẩm, giọng nói trầm và đầy kinh nghiệm. "Giống như có một lớp bảo vệ vô hình ngăn cản cô ấy nhớ lại quá khứ, những gì đã xảy ra. Nhưng…"

Minh Trần nhíu mày, nhìn kỹ hơn vào màn hình thiết bị, ánh mắt ông lộ rõ sự ngạc nhiên.

"Nhưng sao, thưa bác sĩ?" Huy sốt ruột hỏi, cảm giác lo lắng dâng lên.

"Có điều gì đó rất bất thường ở đây," Minh Trần quay sang Linh, giọng ông trở nên nghiêm trọng. "Cô có nhớ bất cứ điều gì về những ngày cuối cùng trước khi bị bắt, trước khi bị đưa vào Dự án ECHO không? Dù chỉ là một chi tiết nhỏ, một hình ảnh, một âm thanh?"

Linh cố gắng suy nghĩ, nhíu mày, tập trung cao độ, nhưng rồi cô lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng. "Không… không có gì cả. Tất cả chỉ là một khoảng trống đen ngòm, một sự trống rỗng đáng sợ. Nhưng…"

Cô đột nhiên siết chặt lấy tay Huy, như thể tìm kiếm một điểm tựa. "Em… em nhớ… có ai đó đã bảo em phải chạy trốn, phải ẩn náu. Một người đàn ông. Nhưng em không thể nhớ được khuôn mặt của anh ta… chỉ nhớ mang máng giọng nói của anh ta, một giọng nói trầm ấm. Anh ta nói… 'ECHO không phải là thứ mà em nghĩ đâu, Linh ạ. Nó không phải là một dự án nghiên cứu khoa học bình thường. Nó nguy hiểm hơn em tưởng rất nhiều.'"

Linh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại rõ hơn, "Anh ta còn nói... 'Hãy nhớ kỹ, nếu có chuyện gì xảy ra, hãy tìm đến...'" Cô ngập ngừng, cố gắng nhớ lại cái tên, nhưng không thể. "... một người... anh ta nói... sẽ giúp em."

Căn phòng chìm vào im lặng, một sự im lặng nặng nề, đầy căng thẳng.

Huy quay sang Minh Trần, ánh mắt đầy hy vọng. "Có cách nào để khôi phục lại ký ức của cô ấy không, thưa bác sĩ? Có cách nào để phá vỡ lớp bảo vệ đó không?"

Minh Trần trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu. "Có. Có một cách. Nhưng nó không hề đơn giản, và cũng không an toàn. Nếu chúng ta cố gắng ép buộc mở khóa ký ức bị phong tỏa, nó có thể gây ra những tổn thương nghiêm trọng cho não bộ của cô ấy, thậm chí là vĩnh viễn. Chúng ta cần một phương pháp tinh vi hơn, một cách tiếp cận khác – chúng ta phải đi vào giấc mơ của cô ấy."

"Đi vào… giấc mơ?" Quân nhướng mày, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. "Nghe như trong phim khoa học viễn tưởng vậy, thưa bác sĩ. Chuyện này… có thực sự khả thi không?"

"Đó là cách duy nhất, và cũng là cách an toàn nhất, trong tình huống này," Minh Trần kiên định đáp, giọng ông đầy tự tin. "Nếu ECHO đã khóa ký ức của Linh, thì rất có thể chúng đã lưu trữ những mảnh ký ức đó dưới dạng những giấc mơ giả lập, những giấc mơ được tạo ra bởi hệ thống. Nếu chúng ta có thể xâm nhập vào được những giấc mơ đó, chúng ta có thể tìm thấy những gì cô ấy đã quên, những mảnh ghép còn thiếu của quá khứ."

"Tôi đã từng thực hiện phương pháp này nhiều lần," Minh Trần giải thích thêm, "trong quá trình nghiên cứu về ký ức và tiềm thức con người. Chúng ta sẽ sử dụng một thiết bị đặc biệt, một giao diện thần kinh, để kết nối ý thức của Huy với hệ thống giấc mơ của Linh. Huy sẽ đóng vai trò như một 'người dẫn đường', giúp Linh tìm lại ký ức. Nhưng hãy nhớ, đây không phải là một trò chơi. Nó có những rủi ro rất lớn."

Ông nhấn mạnh, "Nếu ECHO vẫn còn kiểm soát một phần tâm trí của Linh, chúng có thể phát hiện ra sự xâm nhập của chúng ta. Và nếu điều đó xảy ra, thì trong thế giới giấc mơ, chúng ta không chỉ đơn thuần là những người quan sát, những người ngoài cuộc. Chúng ta sẽ trở thành mục tiêu, trở thành con mồi của hệ thống."

Bên cạnh anh, Linh nắm chặt lấy tay Huy, ánh mắt cô đầy lo lắng, nhưng cũng có một tia quyết tâm. "Em sẵn sàng, Huy ạ. Em sẽ làm bất cứ điều gì. Nếu đây là cách duy nhất để em nhớ lại, để em tìm lại chính mình, em sẽ chấp nhận mọi rủi ro."

Huy nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự tin tưởng và yêu thương. Rồi anh quay sang Minh Trần, gật đầu. "Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ, thưa bác sĩ."

Nhưng trong thâm tâm, anh không thể nào xua tan đi nỗi lo lắng, nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng.

Bởi vì nếu họ bị mắc kẹt trong thế giới giấc mơ của Linh, trong mê cung ký ức của cô ấy, làm sao họ có thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả? Làm sao họ có thể biết được đâu mới là hiện thực?

Chương 9: Gián Điệp Trong Bóng Tối

Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp ngập trong ánh sáng xanh lạnh lẽo, kỳ dị phát ra từ những màn hình máy chủ cũ kỹ. Minh Trần cẩn thận điều chỉnh các thông số trên thiết bị kết nối não bộ, một cỗ máy phức tạp với những dây dẫn chằng chịt. Ánh mắt ông đăm chiêu, tập trung cao độ. "Tôi sẽ đưa hai người vào thế giới giấc mơ của Linh, nhưng hãy nhớ kỹ, đây không phải là một trò đùa. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường xảy ra, dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ nhất, tôi sẽ kéo hai người ra ngay lập tức. Tính mạng của hai người là trên hết."

Huy nắm chặt lấy tay Linh, cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ bàn tay cô. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này, Linh. Anh hứa."

Cô mỉm cười yếu ớt, một nụ cười gượng gạo. "Em tin anh, Huy. Em biết anh sẽ không bỏ rơi em."

Minh Trần kích hoạt thiết bị. Một luồng xung điện nhẹ, êm dịu chạy qua đầu Huy, như một dòng nước mát, kéo anh chìm dần vào bóng tối, vào một thế giới vô định.


Huy từ từ mở mắt ra.

Anh đang đứng trong một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Những biển hiệu neon cũ kỹ, han gỉ nhấp nháy liên tục trên cao, tạo ra những vệt sáng mờ ảo. Trời mưa lất phất, những hạt mưa rơi nhẹ trên mái tóc anh. Không khí tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách và tiếng nước chảy róc rách trong những cống rãnh. Linh đứng ngay cạnh anh, ánh mắt cô đầy hoang mang, lo lắng.

"Đây… đây là đâu, Huy?" Cô thì thầm, giọng cô run rẩy. "Em… em không nhận ra nơi này."

"Có thể đây là một mảnh ký ức bị khóa lại của em, một phần của quá khứ mà em đã quên," Huy nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào quen thuộc, một chi tiết nào đó có thể gợi nhớ.

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng họ, phá tan sự im lặng. "Hai người không nên ở đây. Nơi này không an toàn."

Họ quay phắt lại, giật mình.

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác dài màu đen, khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng giấu dưới lớp bóng tối của chiếc mũ lưỡi trai. Hắn ta đứng đó, như một bóng ma. "Nếu hai người muốn biết sự thật, muốn tìm hiểu về ECHO, thì các người phải đi tìm hắn. Minh Thành."

Linh lùi lại một bước, hơi thở trở nên gấp gáp, hổn hển. "Em… em biết giọng nói này… Em đã từng nghe thấy giọng nói này ở đâu đó… nhưng em không thể nhớ ra… Em không thể…" Cô ôm đầu, cố gắng lục lọi trong ký ức.

Huy bước tới, đối diện với người đàn ông bí ẩn. "Minh Thành đang ở đâu? Anh ta có liên quan gì đến Dự án ECHO? Anh là ai?"

Người đàn ông không trả lời. Hắn ta chỉ đưa tay lên, một cử chỉ chậm rãi, và ngay lập tức, cảnh vật xung quanh họ bắt đầu vỡ vụn, tan biến như những mảnh thủy tinh. Huy và Linh rơi vào một khoảng không vô tận, đen ngòm, không có điểm dừng.


Huy bật dậy, bừng tỉnh khỏi giấc mơ, thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Minh Trần vội vã gỡ thiết bị kết nối khỏi đầu anh, ánh mắt ông đầy lo lắng. "Có chuyện gì đã xảy ra trong đó, Huy? Cậu đã thấy gì?"

Huy quay sang Linh, cô vẫn còn run rẩy, ôm chặt lấy đầu. "Chúng ta cần phải tìm Minh Thành, ngay bây giờ. Anh ta biết sự thật về ECHO. Anh ta… có liên quan đến tất cả chuyện này."

Quân, nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ xa, búng tay, một âm thanh sắc lạnh. "Thật trùng hợp, Huy ạ. Minh Thành vừa mới gửi tọa độ, hẹn gặp chúng ta. Có vẻ như anh ta muốn chúng ta đến trước khi quá muộn, trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát."

Huy siết chặt nắm tay, cảm giác tức giận và quyết tâm trào dâng. "Vậy thì chúng ta đi ngay, không chần chừ thêm nữa."

Nhưng một câu hỏi, một sự nghi ngờ vẫn lởn vởn trong tâm trí anh: Nếu Minh Thành thực sự biết sự thật về ECHO, tại sao đến bây giờ anh ta mới liên lạc với họ? Tại sao anh ta lại chờ đợi đến thời điểm này? Động cơ của anh ta là gì?

"Tớ không tin tưởng Minh Thành hoàn toàn đâu, Huy ạ," Quân nói, giọng anh đầy nghi ngờ. "Tớ đã tìm hiểu một chút về quá khứ của anh ta. Anh ta từng là một trong những người đứng đầu Dự án ECHO, một trong những kiến trúc sư trưởng của hệ thống đó. Anh ta biết rất rõ về những gì đang diễn ra. Nhưng sau đó, anh ta đột nhiên biến mất, như bốc hơi khỏi mặt đất. Có tin đồn rằng anh ta đã phản bội tập đoàn, đã cố gắng ngăn chặn dự án, nhưng không thành công. Cũng có tin đồn rằng anh ta đã bị xóa ký ức, giống như Linh. Tớ không biết tin đồn nào là thật, nhưng tớ chắc chắn một điều: Minh Thành không phải là một người đơn giản."

Chương 10: Đối Đầu Với Quá Khứ

Chiếc xe lướt đi vun vút qua những con đường vắng vẻ, heo hút, hướng về phía tọa độ mà Minh Thành đã gửi. Cả nhóm không ai nói một lời nào, chìm trong sự im lặng đến ngột ngạt. Mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, những lo lắng, những nghi ngờ. Linh ngồi nép sát vào Huy, ánh mắt cô xa xăm, mông lung như đang cố gắng lục lọi trong ký ức đã mất, tìm kiếm một mảnh ghép nào đó của quá khứ. Minh Trần ngồi ở ghế trước, liên tục kiểm tra lại các thiết bị y tế, chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ tình huống xấu nào có thể xảy ra. Quân lái xe, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi gương chiếu hậu, cẩn thận quan sát xem có xe nào đang bám theo họ hay không. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy tất cả.

"Chúng ta còn khoảng năm phút nữa là sẽ đến nơi," Quân nói, giọng anh trầm và lạnh, phá tan sự im lặng nặng nề. "Minh Thành hẹn gặp chúng ta ở một khu nhà bỏ hoang, nằm gần khu công nghiệp cũ kỹ, phía rìa thành phố. Tớ không thích chuyện này một chút nào, Huy ạ. Cảm giác như có điều gì đó không ổn."

Huy gật đầu, đồng ý với Quân. Tay anh vô thức siết chặt lấy khẩu súng lục giấu bên hông áo, một hành động phòng thủ bản năng. "Chúng ta không có lựa chọn nào khác, Quân. Nếu Minh Thành thực sự biết sự thật về ECHO, về những gì chúng đang làm, thì anh ta chính là manh mối duy nhất của chúng ta, hy vọng duy nhất để cứu Linh."


Họ dừng xe cách tòa nhà mục tiêu khoảng một trăm mét, một khoảng cách an toàn. Khu vực xung quanh tối tăm, hoang vắng, chỉ có ánh đèn đường nhấp nháy, yếu ớt, tạo ra những vệt sáng mờ ảo. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo mùi của rác rưởi và sự mục nát. Huy ra hiệu cho mọi người tiến lên một cách cẩn thận, chậm rãi, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Cánh cửa kim loại cũ kỹ, han gỉ của tòa nhà rít lên một cách chói tai khi họ đẩy vào trong, như một tiếng kêu than của quá khứ. Không gian bên trong tòa nhà rộng lớn, trống trải, lạnh lẽo, chỉ có vài chiếc bàn ghế cũ kỹ, đổ nát, phủ đầy bụi bặm. Những bức tường bong tróc, loang lổ, những vết nứt chằng chịt. Ở giữa căn phòng, Minh Thành đang đứng đợi họ, hai tay đút sâu trong túi áo khoác, dáng vẻ cô độc.

"Các cậu đã đến," Anh ta nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy căng thẳng, ẩn chứa một sự mệt mỏi.

Huy bước lên trước, đối diện với Minh Thành, ánh mắt sắc lạnh. "Anh biết gì về ECHO, Minh Thành? Tại sao anh lại muốn gặp chúng tôi? Anh có liên quan gì đến chuyện này?"

Minh Thành hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị tinh thần để đối diện với một sự thật kinh hoàng. "ECHO… nó không chỉ đơn thuần là một dự án kiểm soát ý thức, như các cậu vẫn nghĩ. Nó còn vượt xa hơn thế. Nó là một hệ thống được thiết kế… để thay thế con người, để xóa sổ nhân loại."

Minh Thành dừng lại, nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt anh đầy tiếc nuối, xót xa.

"Những người như Linh… cô ấy không phải là nạn nhân duy nhất, không phải là trường hợp duy nhất. Tập đoàn Lâm Khải đã tiến hành thử nghiệm công nghệ này trên hàng chục, hàng trăm người khác, những người vô tội. Nhưng chỉ có rất ít, rất ít người trong số họ may mắn sống sót, giữ lại được ý thức của mình."

Linh lùi lại một bước, theo bản năng, sắc mặt cô tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy. "Anh… anh đang nói cái gì vậy? Ý anh là… tôi… tôi không phải là con người sao? Tôi… là gì?" Cô run rẩy, hoảng loạn.

"Tôi không chắc, Linh ạ. Tôi không biết cô là gì," Minh Thành đáp, giọng anh đầy cay đắng. "Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: Nếu cô vẫn còn giữ được ý thức riêng, nếu cô vẫn còn nhớ được mình là ai, thì có nghĩa là cô chưa hoàn toàn bị hệ thống kiểm soát, chưa bị đồng hóa. Nhưng thời gian của cô không còn nhiều, không còn nhiều đâu, Linh."

Minh Trần cau mày, lo lắng. "Ý anh là sao, Minh Thành? Anh nói rõ hơn được không?"

"Lâm Khải đã cài đặt, đã cấy vào não của Linh một cơ chế 'đánh thức' cuối cùng, một chương trình đặc biệt. Nếu họ kích hoạt chương trình đó, cô ấy sẽ trở thành một phần vĩnh viễn của ECHO, một nô lệ của hệ thống, không còn ký ức, không còn ý thức, không còn cách nào để thoát ra được nữa." Minh Thành dừng lại, hít một hơi sâu. "Và tệ hơn nữa, nếu họ đã phát hiện ra việc cô ấy trốn thoát, nếu họ đã biết cô ấy đang ở đâu, thì họ sẽ tìm mọi cách, bằng mọi giá, để đưa cô ấy trở lại, để hoàn tất quá trình đồng hóa." Huy cắt ngang lời Minh Thành: "Anh đã từng là một phần của dự án, phải không? Anh đã làm việc, đã cống hiến cho thứ đó."

"Đúng, tôi đã từng lầm đường," Minh Thành cúi gằm, thừa nhận "tôi đã tin vào viễn cảnh mà chúng vẽ nên, một viễn cảnh về một 'xã hội hoàn hảo', nơi không có chiến tranh, tội ác, hay những cảm xúc tiêu cực, một thế giới được điều khiển bởi trí tuệ nhân tạo. Nhưng rồi tôi nhận ra, đó chỉ là một lời nói dối, một sự lừa bịp tàn nhẫn. Chúng không muốn tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn. Chúng muốn kiểm soát tất cả, thay thế tất cả." Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề, ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở của những con người đang đối mặt với sự thật kinh hoàng.

Bỗng nhiên, một tiếng động lạch cạch vang lên từ bên ngoài tòa nhà, phá tan sự im lặng.

Quân giật mình, rút súng ra ngay lập tức, theo bản năng. "Chết tiệt, chúng ta có khách không mời rồi. Chúng đã tìm ra chúng ta."

Minh Thành nghiến răng, siết chặt tay lại thành nắm đấm. "Chết tiệt thật. Chúng đã đến. Chúng đã đến quá nhanh."

Ngay khi anh ta vừa dứt lời, cánh cửa thép phía sau lưng họ bật mở tung, một âm thanh chói tai vang lên. Một toán đặc vụ mặc đồ đen, trang bị vũ khí tận răng, tràn vào bên trong, súng giơ lên, sẵn sàng nhả đạn.

"Chạy đi! Tất cả chạy đi!" Minh Thành hét lên, giọng anh đầy tuyệt vọng.

Không có thời gian để do dự, để suy nghĩ. Huy kéo Linh chạy nhanh về phía lối thoát phía sau của tòa nhà, một cánh cửa nhỏ, cũ kỹ. Quân nổ súng, bắn yểm trợ, những viên đạn xé gió bay vun vút, nhưng kẻ địch quá đông, áp đảo hoàn toàn về số lượng.

Linh đột nhiên loạng choạng, suýt ngã, cô ôm chặt lấy đầu, kêu lên đau đớn. "Không…! Không…! Có… có thứ gì đó đang… đang xảy ra với em, Huy! Em… em không thể kiểm soát được!"

Huy quay lại, nhìn cô, thấy đôi mắt cô tràn ngập sự hỗn loạn, hoang mang, và sợ hãi. Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm, như một cỗ máy, vang lên trong không gian, dường như phát ra từ chính tâm trí Linh:

ECHO đang gọi em về nhà, Linh. Hãy trở về nhà đi.

Huy cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Linh đang dần mất kiểm soát bản thân.

Và họ đã không còn đường lui, không còn lối thoát.

Chương 11: Mẫu Thử Nghiệm Sống Sót

Huy siết chặt tay Linh, như thể đó là sợi dây duy nhất níu giữ cô lại với thực tại, kéo cô chạy băng qua hành lang tối tăm, ẩm ướt. Tiếng súng nổ chát chúa, đạn bay vun vút phía sau lưng họ khi Quân và Minh Thành nổ súng bắn trả, cố gắng cầm chân đám đặc vụ của Lâm Khải, tạo cơ hội cho họ trốn thoát. Nhưng Huy không còn tâm trí để để ý đến những gì đang diễn ra xung quanh nữa — Linh đang run rẩy dữ dội trong tay anh, đôi mắt cô mở to, tràn ngập sự kinh hoàng, hoảng loạn.

"Không… Em… em nghe thấy họ… trong đầu em…" Linh lẩm bẩm, giọng cô nghẹn lại, đứt quãng. "Họ… chúng… đang gọi em… bảo em phải quay trở lại… với chúng…"

Huy biết rõ thời gian của họ không còn nhiều, chỉ còn tính bằng giây. Nếu Lâm Khải kích hoạt hoàn toàn chương trình kiểm soát đã được cấy ghép trong não Linh, cô sẽ biến mất mãi mãi, trở thành một phần của ECHO, một nô lệ không có ý thức.

"Linh! Nhìn anh này!" Huy dừng lại đột ngột, đặt hai tay lên má cô, cố gắng giữ cho cô tỉnh táo. "Em vẫn là chính mình, Linh! Em vẫn còn ở đó! Hãy chống lại nó! Đừng để chúng kiểm soát em!"

Cô cắn chặt môi, nước mắt lăn dài trên gò má, giàn giụa. Nhưng rồi, một giọng nói lạ, trầm và khàn, vang lên từ phía đầu hành lang, cắt ngang sự hỗn loạn.

"Đừng phí thời gian vô ích. Nếu các người muốn cứu cô gái đó, thì hãy đi theo tôi. Ngay bây giờ."

Một người đàn ông cao lớn, khoảng ngoài bốn mươi, đứng đó, giữa bóng tối. Ánh đèn mờ nhạt, yếu ớt hắt lên khuôn mặt đầy những vết sẹo chằng chịt, ngang dọc của hắn, tạo ra một vẻ ngoài đáng sợ. Hắn ta mặc một chiếc áo khoác da cũ kỹ, sờn rách, và quần jean bạc màu. Minh Thành trông thấy hắn, ánh mắt ông sững sờ, kinh ngạc, như thể nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ. "Dương? Không thể nào… Không thể nào… Anh… anh đã chết rồi cơ mà. Tất cả mọi người đều nghĩ anh đã chết."

Người đàn ông tên Dương nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai. "Đúng, lẽ ra tôi đã phải chết. Nhưng ECHO đã không giết tôi, chúng đã không thành công. Thay vào đó, chúng đã biến đổi tôi, cải tạo tôi thành một thứ gì đó khác, một thứ gì đó vượt xa cả sự sống và cái chết. Và giờ đây, tôi chính là thứ duy nhất, là cơ hội duy nhất có thể giúp các người, cứu cô gái đó. Đi theo tôi, ngay bây giờ, nếu các người không muốn mất cô ấy vĩnh viễn." Hắn ta liếc nhanh về phía Linh, ánh mắt phức tạp.

Không có thời gian để do dự, để suy nghĩ, để đặt câu hỏi. Huy gật đầu, một quyết định nhanh chóng, kéo Linh chạy theo Dương, về phía cuối hành lang. Minh Thành và Quân nhanh chóng bám theo sát phía sau, yểm trợ, trong khi tiếng bước chân thình thịch của đám đặc vụ vẫn vang lên phía sau lưng họ, ngày càng gần.


Cả nhóm lao nhanh vào một căn phòng nhỏ, chật hẹp, nằm khuất sâu trong tòa nhà. Dương đóng sầm cánh cửa thép lại ngay trước khi những viên đạn của kẻ địch kịp rít qua hành lang, găm vào cửa. Hắn ta nhanh chóng nhập một đoạn mã phức tạp vào bảng điều khiển điện tử cũ kỹ trên tường. Một lối đi bí mật, ẩn sau một bức tường giả, từ từ mở ra, để lộ một cầu thang tối tăm, dẫn xuống lòng đất.

"Đi xuống nhanh! Nhanh lên! Tôi sẽ chặn tín hiệu theo dõi của chúng lại một lúc, nhưng không được lâu đâu."

Họ vội vã lao xuống cầu thang, bước chân dồn dập, hơi thở gấp gáp, hổn hển. Dưới lòng đất là một căn cứ tạm bợ, nhỏ bé, với những màn hình máy tính cũ kỹ, lỗi thời và các thiết bị điện tử, dây cáp xếp ngổn ngang, lộn xộn. Huy đỡ Linh ngồi xuống một chiếc ghế, trong khi Minh Trần nhanh chóng kiểm tra tình trạng của cô bằng thiết bị y tế cầm tay.

Dương nhìn chằm chằm vào họ, ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy bí ẩn. "Các người không biết mình đang đối mặt với thứ gì đâu. Các người không hề biết gì về ECHO. Nó không chỉ đơn thuần là một hệ thống kiểm soát ý thức, một chương trình máy tính. Nó còn hơn thế nữa. Nó là một chương trình tiến hóa, một bước nhảy vọt của nhân loại. Chúng, những kẻ đứng sau ECHO, không chỉ muốn điều khiển Linh, không chỉ muốn biến cô ấy thành một nô lệ. Chúng còn muốn hợp nhất cô ấy với hệ thống, biến cô ấy thành một phần vĩnh viễn của nó, một phần của một thực thể lớn hơn."

Huy nheo mắt, nhìn Dương đầy nghi hoặc. "Anh biết quá rõ về ECHO. Anh hiểu quá rõ về hệ thống đó. Rốt cuộc thì anh là ai? Anh có quan hệ gì với dự án này?"

Dương chậm rãi kéo cổ áo khoác xuống, để lộ một vết sẹo dài, sâu hoắm, chạy dọc theo gáy của hắn, một dấu tích của quá khứ. "Tôi… tôi là mẫu thử nghiệm đầu tiên của Dự án ECHO. Là vật thí nghiệm đầu tiên của chúng. Nhưng tôi đã may mắn trốn thoát được, trước khi chúng kịp hoàn tất việc 'tái lập trình' bộ não của tôi, trước khi chúng kịp biến tôi thành một con rối. Tôi đã phải sống ẩn dật, lẩn trốn trong bóng tối suốt bao nhiêu năm nay, sống dưới radar, chờ đợi một cơ hội, một thời điểm thích hợp để phản công, để đánh sập hệ thống đó. Và giờ đây, có vẻ như các người, các người chính là cơ hội đó, là chìa khóa để tôi thực hiện được mục đích của mình."

Linh rên lên khe khẽ, tay cô bấu chặt vào thành ghế. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Dương, đôi mắt nhòe đi vì đau đớn và sợ hãi. "Nếu… nếu anh là… mẫu thử nghiệm đầu tiên… vậy… vậy thì tôi… tôi là gì?"

Dương nhìn cô, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia thương cảm, rồi thở dài. "Cô, Linh ạ, cô là mẫu thử nghiệm cuối cùng. Và cô chính là chìa khóa, là mấu chốt để kết thúc tất cả, để chấm dứt sự tồn tại của ECHO."

"Tại sao chúng tôi lại quan trọng đến vậy?" Huy hỏi, "Tại sao chúng tôi lại là chìa khóa?"

"Những mẫu thử nghiệm ban đầu, như tôi, được thiết kế để thăm dò khả năng tương thích giữa ý thức con người và hệ thống máy tính. Chúng tôi là những 'kẻ mở đường', nhưng chúng tôi quá 'thô sơ'. Còn Linh... cô ấy được tạo ra dựa trên những cải tiến vượt bậc. Cô ấy có khả năng kết nối hoàn toàn với ECHO, không chỉ về mặt ý thức mà còn cả... về mặt tâm linh. Nếu quá trình hợp nhất thành công, ECHO sẽ có được sức mạnh không thể tưởng tượng được, có thể thao túng không chỉ một cá nhân, mà cả một tập thể, thậm chí là cả một quốc gia," Dương giải thích.

Chương 12: Truy Sát

Không gian dưới lòng đất ngột ngạt, ẩm thấp, chỉ có ánh sáng lờ mờ, yếu ớt phát ra từ những màn hình máy tính cũ kỹ, lỗi thời, nhấp nháy liên tục. Mùi hóa chất nồng nặc xộc vào mũi, gây cảm giác khó chịu, buồn nôn. Dương đứng trước một màn hình, nhanh chóng nhập những dòng lệnh phức tạp vào bảng điều khiển, một hành động dứt khoát, khẩn trương. "Tôi đã tạm thời ngăn chặn được tín hiệu truy vết của chúng, nhưng chúng sẽ không mất quá nhiều thời gian để lần ra vị trí của chúng ta đâu. Bọn chúng rất giỏi trong việc này. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức, không được chần chừ."

Minh Thành cau mày, lo lắng. "Nhưng đi đâu bây giờ, Dương? Chúng ta không thể cứ chạy trốn mãi được. Sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm ra chúng ta. Chúng có nguồn lực vô hạn."

Dương quay lại, nhìn Minh Thành, ánh mắt hắn sắc lạnh, kiên định. "Tôi biết một nơi. Một trong những phòng thí nghiệm cũ của Tập đoàn Lâm Khải – nơi mà chúng đã từng lưu trữ toàn bộ dữ liệu gốc, dữ liệu thô về Dự án ECHO, trước khi chúng chuyển đến cơ sở mới hiện đại hơn. Nó nằm sâu dưới lòng đất, không có cửa sổ, không khí ở đó rất ngột ngạt, ẩm mốc. Những thiết bị khoa học cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm, với những dây cáp chằng chịt, tạo ra một khung cảnh hỗn độn, đáng sợ. Trên tường có những vết nứt, những vết ố vàng, dấu tích của thời gian và sự bỏ hoang, tàn phá. Nếu chúng ta có thể truy cập được vào hệ thống máy tính ở đó, tôi có thể tìm ra cách để ngăn chặn, vô hiệu hóa chương trình kiểm soát đang khống chế Linh, giải cứu cô ấy khỏi nanh vuốt của ECHO."

Linh ôm chặt lấy đầu, khuôn mặt cô tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy. Cô run rẩy, "Nếu… nếu không thì sao? Nếu chúng ta không thành công thì sao, Huy?"

Dương trầm giọng, giọng nói của hắn mang một sắc thái ảm đạm, như một lời tiên tri. "Nếu chúng ta thất bại, Linh ạ, thì cô sẽ không còn là chính mình nữa. Cô sẽ vĩnh viễn trở thành một phần của ECHO, một thực thể không có ý thức, không có ký ức, một nô lệ của hệ thống."

Huy nắm chặt lấy tay Linh, cảm nhận được sự run rẩy, sợ hãi của cô. Ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng, tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra, Linh. Anh hứa với em. Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Đi thôi. Chúng ta không còn nhiều thời gian để lãng phí."


Cả nhóm di chuyển nhanh chóng, lặng lẽ dọc theo một đường hầm cũ kỹ, tối tăm, ẩm mốc, nồng nặc mùi hóa chất, dẫn ra một nhà kho bỏ hoang, nằm khuất sâu trong một khu công nghiệp hoang phế, đổ nát. Nhưng ngay khi vừa bước chân ra khỏi đường hầm, một tiếng động vù vù vang lên từ phía xa, một âm thanh quen thuộc, đáng sợ, như tiếng động cơ của một chiếc máy bay không người lái. Huy nhận ra ngay lập tức – chúng đã tìm ra họ. Chúng đã lần theo dấu vết của họ, không hề buông tha.

"Chết tiệt, chúng ta đã bị theo dõi rồi! Chúng đã phát hiện ra vị trí của chúng ta!" Quân hét lên, giọng anh đầy căng thẳng, ngay lập tức rút khẩu súng lục ra, theo bản năng, sẵn sàng chiến đấu.

Một loạt tia laser màu đỏ quét qua không khí, xé toạc màn đêm, khi nhóm đặc vụ của Tập đoàn Lâm Khải đổ bộ xuống, bao vây khu vực. Chúng xuất hiện từ mọi hướng, như những bóng ma, như những con thú săn mồi, vây chặt lấy họ, không cho họ bất kỳ một cơ hội nào để trốn thoát. Tiếng loa phóng thanh vang lên, lạnh lùng, vô cảm, như một mệnh lệnh từ địa ngục:

"Linh Nguyễn, hãy quay trở lại ngay lập tức. Đây là mệnh lệnh cuối cùng. Không được chống cự. Nếu không, chúng ta sẽ buộc phải sử dụng vũ lực."

Linh ôm chặt lấy đầu, cô rên lên, hơi thở trở nên gấp gáp, hổn hển. Những mạch máu trên cổ cô căng lên, nổi rõ, như thể có một thứ gì đó vô hình, một thế lực đen tối bên trong đang cố gắng kiểm soát, khống chế cô, chiếm lấy cơ thể cô, biến cô thành một con rối.

Huy kéo Linh ra phía sau lưng mình, che chắn cho cô, bảo vệ cô, mắt anh quét nhanh xung quanh, tìm kiếm một lối thoát, một con đường sống, một tia hy vọng. "Quân, Minh Thành, yểm trợ! Bắn yểm trợ! Dương, dẫn đường đi! Nhanh lên! Chúng ta không còn nhiều thời gian!"

Không cần phải đợi thêm bất kỳ một giây nào, Quân nổ súng ngay lập tức, những viên đạn xé gió bay vun vút, làm chệch hướng những kẻ địch đang tiến đến gần, tạo ra một khoảng trống, một cơ hội mong manh. Minh Thành nhanh chóng lôi ra một thiết bị phát xung điện từ, một vũ khí tự chế, kích hoạt nó. Một tiếng ù ù chói tai vang lên, khiến cho các thiết bị liên lạc, các thiết bị điện tử của đám đặc vụ bị chập chờn, nhiễu sóng trong giây lát, tạo ra một sự hỗn loạn, một lợi thế nhỏ nhoi.

Dương ra hiệu, một cử chỉ nhanh gọn, dứt khoát. "Theo tôi! Đi theo tôi! Nhanh lên! Lối này!"

Họ chạy nhanh, băng qua những thùng hàng rỉ sét, cũ kỹ, đổ nát, những chướng ngại vật ngổn ngang, lao về phía một lối thoát nhỏ, hẹp, nằm khuất phía sau nhà kho, một cánh cửa bí mật. Nhưng ngay lúc đó, khi họ gần như đã thoát ra được, khi hy vọng vừa lóe lên, Linh đột nhiên khựng lại, loạng choạng, suýt ngã. Cô ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy dữ dội, như thể đang phải trải qua một cơn đau đớn tột cùng, không thể chịu đựng nổi.

"Không… không… chúng… chúng đang cố gắng… chúng đang cố gắng kiểm soát em… hoàn toàn…!" Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng, đôi mắt cô trợn trừng, đầy kinh hoàng, sợ hãi. "Em… em không thể… không thể chống lại được nữa…!"

Huy chụp lấy cô, giữ chặt lấy cô, cố gắng giúp cô tỉnh táo, chống lại thế lực vô hình kia, níu kéo cô trở lại với thực tại. "Linh! Nhìn anh này! Nhìn thẳng vào mắt anh! Em có thể chống lại nó! Em có thể chiến thắng! Đừng bỏ cuộc! Em mạnh mẽ hơn em nghĩ!"

Linh nhìn anh, đôi mắt cô dao động dữ dội giữa ý thức, lý trí và một thứ gì đó xa lạ, đen tối, đang cố gắng xâm chiếm lấy cô, nuốt chửng lấy cô. Nhưng rồi, cô cắn chặt răng, siết chặt lấy cánh tay anh, như thể tìm kiếm một điểm tựa, một nguồn sức mạnh. "Anh… anh… không được… không được để em… rơi vào tay chúng… Em… em thà chết…"

Huy siết chặt nắm đấm, cảm giác bất lực, tuyệt vọng trào dâng. "Anh thề với em, Linh. Anh sẽ bảo vệ em. Bằng mọi giá. Anh sẽ không bao giờ để em rơi vào tay chúng."

Dương kéo mạnh Huy, giục giã. "Chúng ta phải đi ngay bây giờ! Không còn thời gian nữa! Nhanh lên! Nếu không, tất cả chúng ta sẽ chết!"

Một tiếng nổ lớn, chói tai vang lên phía sau lưng họ khi một trong số những tên đặc vụ bắn trúng, làm nổ tung một thùng nhiên liệu cũ kỹ, bỏ hoang. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, bốc cao ngùn ngụt, tạo ra một bức tường lửa ngăn cách họ với đám đặc vụ của Lâm Khải, một cơ hội mong manh, một lối thoát hiểm nguy.

Cả nhóm lao nhanh ra khỏi nhà kho, chạy thục mạng vào màn đêm đen kịt, dày đặc. Đằng sau lưng họ, giọng nói vô cảm, lạnh lùng, tàn nhẫn từ hệ thống của ECHO vẫn vang lên, dai dẳng, ám ảnh, qua hệ thống loa phóng thanh:

"Linh Nguyễn, chúng tôi sẽ đưa cô về nhà. Cô không thể trốn thoát. Đây là định mệnh."

Nhưng họ biết rõ – đó không còn là nhà của cô nữa. Đó là một nhà tù, một địa ngục, một cỗ máy vô hồn.

Họ chạy vào trong màn đêm, hướng tới khu phòng thí nghiệm cũ. Dương dẫn đầu, mở một cánh cửa kim loại nặng nề. Cả nhóm bước vào trong một không gian tối om, không khí ngột ngạt, mùi hóa chất xộc lên nồng nặc. Khi Dương bật đèn, một khung cảnh hỗn độn hiện ra. Các thiết bị khoa học cũ kĩ, to lớn nằm ngổn ngang, những ống nghiệm vỡ vương vãi khắp nơi, dây cáp chằng chịt trên trần và dưới sàn. Trên tường loang lổ những vết ố, vết nứt, và cả những vết màu nâu sẫm—dấu vết của máu đã khô từ lâu. Ở góc phòng, một chiếc lồng sắt lớn, đủ chỗ cho vài người đứng, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn.

"Đây là nơi chúng đã tạo ra ECHO," Dương nói, giọng trầm hẳn đi, "và cũng là nơi chúng ta có thể phá hủy nó."

Chương 13: Hành Trình Vào Không Gian Ảo

Cả nhóm chạy trốn trong màn đêm đen kịt, đặc quánh, hơi thở gấp gáp, hổn hển. Đằng sau lưng họ, những ánh đèn đỏ từ thiết bị truy tìm của đám đặc vụ Lâm Khải vẫn còn thấp thoáng, nhấp nháy trong bóng tối, như những con mắt của thú săn mồi. Nhưng trước mắt họ, cánh cửa của một thế giới khác, một thế giới kỳ dị và nguy hiểm, sắp sửa mở ra.

Dương dẫn đầu, đưa họ đến một căn hầm bí mật, kiên cố, nằm sâu hun hút dưới lòng đất, ẩn mình dưới một khu nhà đổ nát. Khi cánh cửa thép nặng nề, dày cộp khép lại sau lưng họ, không gian xung quanh chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, đến đáng sợ.

Huy đỡ Linh ngồi xuống một chiếc ghế cũ kỹ, ọp ẹp. Cô vẫn còn run rẩy, khuôn mặt tái nhợt, trắng bệch như không còn một giọt máu. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô, thấm ướt cả mái tóc. "Chúng… chúng đang ở trong đầu em, Huy ạ. Em… em có thể cảm nhận được chúng, rõ ràng như chúng đang ở ngay bên cạnh em."

Minh Trần kiểm tra tín hiệu não bộ của cô qua thiết bị quét cầm tay. "Không ổn rồi, Huy. Tình hình rất xấu. Chương trình kiểm soát của ECHO đang dần dần chiếm quyền điều khiển hoàn toàn ý thức của cô ấy. Nếu chúng ta không làm gì đó ngay bây giờ, không hành động ngay lập tức, Linh sẽ hoàn toàn biến mất, vĩnh viễn."

Huy siết chặt tay lại thành nắm đấm, cảm giác bất lực và tức giận trào dâng. "Có cách nào… có cách nào để ngăn chặn chuyện này không, Dương? Có cách nào để cứu Linh không?"

Dương quay chiếc ghế xoay lại, đối diện với họ, gõ nhanh những dòng lệnh phức tạp trên bàn phím của một chiếc máy tính cũ kỹ. "Có một cách. Chỉ có một cách duy nhất. Chúng ta cần phải xâm nhập vào hệ thống trung tâm của ECHO, ngay từ bên trong, từ lõi của nó. Nếu chúng ta có thể tìm ra được đoạn mã nguồn gốc, đoạn mã đang kiểm soát Linh, đang khống chế cô ấy, chúng ta có thể vô hiệu hóa nó, xóa nó đi, trước khi quá muộn, trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát."

Quân cau mày, lo lắng. "Đợi một chút, Dương. Ý anh là… ý anh là chúng ta phải đi vào bên trong không gian ảo của ECHO? Đi vào thế giới kỹ thuật số đó?"

Dương gật đầu, xác nhận. "Chính xác, Quân. Chúng ta sẽ sử dụng một giao diện thần kinh đặc biệt, một công nghệ tiên tiến, để kết nối ý thức của Huy trực tiếp vào hệ thống trung tâm của ECHO. Anh ta sẽ phải điều hướng, di chuyển trong thế giới ảo đó, một thế giới đầy rẫy những nguy hiểm, tìm ra Linh, giải cứu Linh trước khi ECHO kịp đồng hóa hoàn toàn cô ấy, trước khi cô ấy biến mất mãi mãi."

Linh siết chặt lấy bàn tay Huy, như thể đó là sợi dây cứu sinh duy nhất của cô. Ánh mắt cô tràn ngập sự lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng có một tia hy vọng, một niềm tin. "Nếu… nếu anh không quay trở lại thì sao, Huy? Nếu anh… nếu anh cũng bị mắc kẹt trong đó, trong thế giới ảo đó thì sao?"

Huy mỉm cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu đi sự bất an, lo lắng đang xâm chiếm lấy tâm trí anh. "Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu, Linh. Anh hứa với em. Chúng ta đã đi quá xa để có thể bỏ cuộc giữa chừng. Anh sẽ quay trở lại. Anh nhất định sẽ quay trở lại."

Dương khởi động giao diện kết nối thần kinh, một thiết bị phức tạp với những dây dẫn, điện cực được gắn vào một chiếc mũ đặc biệt. "Anh đã sẵn sàng chưa, Huy? Đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm. Một khi đã bước vào, anh không thể quay đầu lại."

Huy hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Làm đi, Dương. Tôi đã sẵn sàng."

Minh Trần nhập những dòng lệnh cuối cùng vào hệ thống. Một luồng xung điện nhẹ, êm dịu chạy dọc theo sống lưng Huy, như một dòng nước mát lạnh.

Rồi bóng tối ập đến, bao trùm lấy anh, nhấn chìm anh vào một thế giới vô định.


Huy từ từ mở mắt ra.

Anh đang đứng giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn neon, chói lòa, nhưng mọi thứ xung quanh anh không hề giống với thực tại, không giống với bất kỳ thành phố nào mà anh từng biết. Các tòa nhà cao tầng vặn vẹo, méo mó một cách kỳ dị, những con đường uốn lượn, ngoằn ngoèo như những dòng chảy của dữ liệu, của mã nguồn. Mọi thứ dường như đang đập, đang rung động theo nhịp điệu của một hệ thống khổng lồ, một thực thể sống được tạo ra từ mã nguồn, từ những thuật toán phức tạp. Đây là một thế giới kỹ thuật số, một không gian ảo.

"Chào mừng anh đến với ECHO, Huy," một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên từ hư không, không rõ nguồn gốc.

Huy quay phắt lại, tìm kiếm xung quanh. Trước mặt anh, Linh đang đứng đó, ngay trước mắt anh.

Nhưng đó không phải là Linh của anh, không phải là Linh mà anh yêu thương.

Đôi mắt cô ánh lên những đường nét dữ liệu màu xanh lam rực rỡ, kỳ dị, những dòng code chạy dọc theo khuôn mặt cô. Đôi môi cô cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo, xa lạ, không chút cảm xúc.

"Huy," cô nói, giọng nói của cô vang vọng, như thể có hàng ngàn, hàng vạn giọng nói khác nhau cùng hòa vào làm một, tạo ra một âm thanh đáng sợ. "Anh đến đây… anh đến đây để đưa em đi sao? Anh muốn giải cứu em?"

Huy siết chặt nắm đấm, cảm giác bất an dâng lên. "Đừng để nó kiểm soát em, Linh. Anh biết em vẫn còn ở đâu đó bên trong. Hãy chống lại nó! Hãy chiến đấu!"

Linh nghiêng đầu sang một bên, một hành động kỳ quặc, ánh mắt cô lướt qua anh, đầy tò mò, như thể đang quan sát một sinh vật lạ. "Nhưng nếu… nếu em nói rằng… em không muốn rời đi thì sao, Huy? Nếu em nói rằng em thích ở lại đây thì sao?" Cô ta nhếch mép. "Ở đây, em có quyền năng. Em có thể thay đổi mọi thứ."

Cô ta búng tay, và một tòa nhà gần đó tan chảy, biến thành một dòng thác dữ liệu. Một cái búng tay khác, và những chiếc xe đang di chuyển trên không trung đóng băng, lơ lửng giữa không trung.

"Em có thể điều khiển mọi thứ trong thế giới này, Huy ạ," bản sao của Linh nói, giọng đầy mê hoặc. "Em có thể tạo ra, em có thể phá hủy. Em là một vị thần ở đây."

Tim Huy như chững lại một nhịp. Anh nhận ra, đây không phải là Linh thật. Đây chỉ là một bản sao, một ảo ảnh do ECHO tạo ra.

Vậy… Linh thật đang ở đâu? Cô ấy đang ở nơi nào trong thế giới ảo rộng lớn này?

Chương 14: Điểm Đứt Gãy

Huy đứng lặng người giữa không gian ảo méo mó, hỗn loạn của ECHO, đối diện với Linh – hoặc chính xác hơn, một thứ gì đó mang hình dáng của cô, một bản sao kỹ thuật số hoàn hảo nhưng lại thiếu đi linh hồn. Thành phố dữ liệu xung quanh họ rung động, biến đổi liên tục theo từng nhịp thở của hệ thống, như một sinh vật khổng lồ đang thức giấc. Linh, hay đúng hơn là bản sao của cô, tiến lại gần Huy, từng bước chân vang vọng trong không gian ảo. Đôi mắt cô ta phát sáng như những dòng mã nguồn xanh lam cuộn chảy vô tận, một vẻ đẹp kỳ dị và đáng sợ.

"Anh đến đây… anh đến đây để đưa em đi sao, Huy?" Giọng cô ta vang vọng, dội lại khắp không gian, pha trộn giữa sự thân quen, ngọt ngào của Linh và một điều gì đó xa lạ, lạnh lẽo, vô cảm, như một cỗ máy. "Anh muốn… giải cứu em?"

Huy siết chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế cảm xúc. "Đừng để nó kiểm soát em hoàn toàn, Linh. Anh biết, anh chắc chắn em vẫn còn ở đâu đó bên trong, ẩn sâu trong tiềm thức. Hãy chống lại nó! Hãy chiến đấu, Linh!"

Linh, hay bản sao của cô, dừng lại, khựng lại trước mặt Huy. Ánh mắt cô ta dao động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như thể có một tia sáng của ý thức thật lóe lên rồi vụt tắt. Nhưng rồi, một tiếng vọng khác, một giọng nói khác, mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn, vang lên khắp không gian ảo, lấn át tất cả:

"Cô ấy là một phần của chúng ta. Cô ấy thuộc về ECHO. Mãi mãi."

Mặt đất bên dưới chân họ đột ngột nứt toác ra, những đường rãnh sâu hoắm xuất hiện, những dòng dữ liệu màu xanh lam trào lên như những xúc tu sống, những con rắn khổng lồ, quấn lấy chân họ. Thành phố xung quanh biến dạng một cách dữ dội, các tòa nhà cao tầng vặn vẹo, méo mó rồi tan biến thành hàng triệu, hàng tỷ ký tự rơi rụng, lả tả trong không trung như một cơn mưa dữ liệu. Huy cảm nhận được một sức ép vô hình, một lực hút khủng khiếp đang cố gắng kéo anh xuống, nhấn chìm anh vào vực sâu của hệ thống.

Một hình bóng khác, mờ ảo, xuất hiện phía sau lưng bản sao của Linh. Chính là cô ấy – Linh thật, bị mắc kẹt, bị giam cầm bên trong một cấu trúc dữ liệu hình khối, trong suốt, giống như một chiếc lồng giam. Gương mặt cô hoảng loạn, sợ hãi, nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng khi nhìn thấy Huy.

"Huy! Anh… anh đang ở đâu? Cứu em…!" Cô hét lên, giọng nói yếu ớt, run rẩy, nhưng tràn đầy sự cầu khẩn. "Chúng… chúng đã nhốt em lại… ở đây… Em… em không thể thoát ra được…"

Huy lao nhanh về phía cô, bất chấp tất cả, muốn phá tan chiếc lồng giam đó, giải cứu cô. Nhưng bản sao của Linh, với sức mạnh của ECHO, chắn ngay trước mặt anh, ngăn cản anh. Bàn tay cô ta nâng lên, một cử chỉ dứt khoát, và một cơn sóng dữ liệu khổng lồ, dữ dội, như một cơn sóng thần, lao đến, ập thẳng vào Huy, nuốt chửng anh vào bóng tối, vào hư vô.


Huy mở mắt ra. Anh thấy mình đang đứng trong một tầng giấc mơ khác, một không gian hoàn toàn khác biệt – một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo, không có cửa sổ, không có cửa ra vào, không có bất kỳ một đồ vật nào. Nó giống như một phòng giam, một phòng thí nghiệm. Phía bên kia căn phòng, Linh đang ngồi trên một chiếc ghế kim loại, hai tay cô bị trói chặt vào tay vịn của ghế, mắt nhắm nghiền, như đang chìm trong một giấc ngủ sâu. Nhưng đây không phải là một giấc ngủ bình thường.

"Đây… đây là một cái bẫy, Huy ạ. Một cái bẫy được giăng ra để bắt giữ chúng ta." Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên, phá tan sự im lặng.

Huy quay phắt lại. Dương. Nhưng đây không phải là Dương trong thế giới thực, không phải là Dương mà anh đã gặp. Đây là một bản sao của anh ta trong hệ thống, một hình chiếu kỹ thuật số.

"Cô ấy… Linh… cô ấy đang ở đâu?" Huy gằn giọng, hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói.

Dương bước tới, chậm rãi, đôi mắt hắn sắc lạnh, vô cảm. "Đây là lớp phòng thủ cuối cùng của ECHO, là tầng sâu nhất của hệ thống. Nếu anh muốn đưa cô ấy trở về thế giới thực, anh phải phá vỡ được ranh giới này, xóa bỏ được lớp phòng thủ này. Nhưng hãy nhớ, Huy, đây là một canh bạc. Nếu anh thất bại, cả hai người, cả anh và Linh, sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi, trở thành một phần của ECHO, vĩnh viễn không thể thoát ra."

Không có thời gian để do dự, để suy nghĩ, để sợ hãi. Huy lao nhanh đến chỗ Linh, muốn giải thoát cho cô, nhưng ngay lập tức, Dương giơ tay lên, một hành động dứt khoát, và căn phòng trắng bắt đầu biến đổi, rung chuyển dữ dội. Những bức tường trắng toát nứt toác ra, vỡ vụn, để lộ ra một vực sâu hun hút, vô tận, đen ngòm bên dưới. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Huy.

"Hãy chọn đi, Huy." Giọng nói của hệ thống, của ECHO, vang lên trong tâm trí anh, trực tiếp, không qua bất kỳ một thiết bị nào. "Hãy chấp nhận số phận, chấp nhận mất cô ấy mãi mãi… hay là… hãy trở thành một phần của chúng ta, trở thành một phần của ECHO, vĩnh viễn." Một lời đề nghị, một lời đe dọa.

Linh đột nhiên mở mắt ra, bừng tỉnh. "Huy… Em… em sợ… Em không muốn…" Cô run rẩy.

Không chần chừ thêm một giây nào nữa, không suy nghĩ, Huy lao tới, dùng hết sức lực, kéo mạnh Linh ra khỏi chiếc ghế, giải thoát cô khỏi những sợi dây trói. Một tiếng rít chói tai, kinh hoàng vang lên, không gian xung quanh họ vỡ vụn, tan biến như những mảnh kính vỡ, sụp đổ hoàn toàn.


Khoảnh khắc tiếp theo, Huy thấy mình rơi tự do trong một không gian trắng xóa, vô định. Hình ảnh Linh nhạt dần rồi tan biến.

"KHÔNG!" Huy hét lên, nhưng âm thanh tan biến vào khoảng không.

Bỗng nhiên, không gian xung quanh sụp đổ.

Dòng mã xanh đặc quánh nhấn chìm lấy anh.

"Chào mừng đến với Kỷ Nguyên Mới, Huy." Giọng nói của ECHO vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Giờ, ngươi sẽ thuộc về chúng ta."

Trước mắt Huy, một hình ảnh cuối cùng hiện lên, mơ hồ.

Một thành phố tương lai, những tòa nhà chọc trời với kiến trúc kỳ lạ vươn lên bầu trời. Mọi thứ được kết nối với nhau, vận hành trơn tru, không một bóng người. Tất cả được điều khiển bởi ECHO.

Rồi, mọi thứ tối sầm lại.


Huy giật mình tỉnh dậy, bừng tỉnh trong thế giới thực.

Anh nằm trên sàn của căn hầm bí mật, thở hổn hển, không ra hơi, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm cả quần áo. Minh Trần và Quân vội vã chạy đến, gỡ các thiết bị kết nối khỏi đầu anh, lo lắng.

"Cậu… cậu đã làm được rồi, Huy!" Quân hét lên, giọng anh đầy vui mừng, nhẹ nhõm. "Cậu đã phá vỡ được kết nối! Cậu đã cắt đứt được sự kiểm soát của ECHO!"

Huy quay sang, nhìn Linh. Cô nằm bất động trên sàn, nhắm nghiền mắt, nhưng rồi, từ từ, đôi mắt cô mở ra, một cách chậm rãi. Ánh nhìn của cô không còn trống rỗng, vô hồn, không còn bị thao túng nữa. Đó là Linh thật, là Linh mà anh yêu thương.

Cô đã trở lại. Cô đã được giải thoát.

Nhưng ngay lúc đó, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, chói tai, khắp căn hầm, phá tan sự im lặng. Đèn đỏ nhấp nháy liên tục.

Dương nghiến răng, siết chặt tay lại thành nắm đấm. "Chúng ta không còn thời gian nữa rồi. Lâm Khải đã biết chúng ta đang ở đây. Chúng đã phát hiện ra vị trí của chúng ta. Chúng ta phải đi ngay, ngay bây giờ!"

Huy siết chặt lấy tay Linh, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô. Cô run rẩy, yếu ớt, nhưng ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm, không hề sợ hãi.

Cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc.

Nó chỉ vừa mới bắt đầu. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên mà ECHO sẽ trỗi dậy. Và họ, những con người nhỏ bé, sẽ phải chiến đấu để giành lại sự sống, giành lại tự do.



More posts

Bản giao hưởng giấc mơ - Act 3

Huy bước ra khỏi căn phòng, hòa mình vào dòng người, vào thành phố, vào… bản giao hưởng vô tận của cuộc đời.

Bản giao hưởng giấc mơ - Act 1

Ánh đèn neon nhấp nháy hắt lên những tòa nhà chọc trời, phản chiếu trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Thành phố về khuya khoác lên mình một vẻ đẹp lạnh lùng, hiện đại, nhưng ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng đó là những dòng chảy ngầm của thông tin, những bí mật được che giấu trong từng byte dữ liệu, và những âm mưu len lỏi trong bóng tối.