Căn phòng chìm trong im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng thở dài của chính mình, nặng trĩu và mệt mỏi. Ngoài hiên, mưa rơi như trút nước, không phải kiểu mưa rào ào ạt rồi tạnh ngay, mà là thứ mưa dai dẳng, âm ỉ, như tiếng nấc nghẹn ngào của một người đang cố kìm nén nỗi đau. Ánh sáng xám xịt từ ô cửa sổ hắt vào, le lói, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tựa như những mảnh ký ức vỡ vụn, trôi dạt vô định, không nơi bám víu. Tôi ngồi đó, bất động như một pho tượng, hướng ánh nhìn ra màn mưa, nhưng thực chất, tôi đang nhìn vào một khoảng không vô định, nơi ký ức về em, về chúng ta, về những ngày mưa Sài Gòn đã từng rất khác, chập chờn hiện về, rõ nét đến đau lòng.
Mưa Sài Gòn có một ma lực kỳ lạ, một thứ ma thuật đen tối và đầy ám ảnh. Nó không chỉ cuốn trôi bụi bặm, rửa sạch những con đường, mà còn khơi gợi những nỗi niềm sâu kín nhất, những góc khuất tăm tối trong tâm hồn mà ta cố tình chôn giấu, lãng quên. "Mưa đến rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi..." Câu nói ấy, em thốt ra vào một buổi chiều mưa tầm tã, giọng nói em nhẹ nhàng như hơi thở, ấm áp như ngọn lửa nhỏ trong đêm đông. Nó tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời yêu thương, một lời hứa hẹn về sự bình yên, về một nơi chốn để trở về, để nương tựa vào nhau. Giờ đây, nó chỉ còn là một âm vang xa xăm, một dư âm của hạnh phúc đã vỡ tan, một nốt nhạc lạc lõng, chênh vênh trong bản giao hưởng buồn của cuộc đời tôi, một nốt nhạc cứa vào tim tôi mỗi khi vang lên.
Người ta thường bảo, kỷ niệm là liều thuốc độc ngọt ngào. Ban đầu, nó mang đến cho ta cảm giác ấm áp, hạnh phúc, khiến ta mỉm cười khi nhớ lại. Nhưng rồi, theo thời gian, nó lại từ từ gặm nhấm tâm hồn ta, để lại những vết sẹo không bao giờ lành, những vết thương rỉ máu mỗi khi chạm vào. Tôi đã từng không tin điều đó, đã từng cố chấp cho rằng kỷ niệm là những viên ngọc quý, là những khoảnh khắc đẹp đẽ mà ta cần nâng niu, trân trọng, cất giữ trong tim. Rằng ký ức là một phần của ta, là những gì tạo nên con người ta của hiện tại, là hành trang ta mang theo trên suốt cuộc đời. Nhưng tôi đã lầm, lầm một cách đau đớn. Ký ức, hóa ra, cũng có thể trở thành lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim ta những vết thương không bao giờ lành, những nhát dao cứ xoáy sâu vào tim mỗi khi cơn mưa đổ xuống.
Tôi nhớ những ngày mưa cùng em, những buổi chiều Sài Gòn chìm trong màn mưa trắng xóa. Chúng ta đã từng ngồi bên nhau, trong một quán cà phê nhỏ, nép mình vào góc khuất, ngắm nhìn dòng người hối hả qua lại ngoài kia, cảm nhận hơi ấm của nhau, tưởng chừng như điều đó là vĩnh cửu, tưởng chừng như không gì có thể chia cắt được chúng ta. Hơi ấm ấy, cái hơi ấm từ bàn tay em đan vào tay tôi, từ bờ vai em tựa vào vai tôi, từ ánh mắt em nhìn tôi trìu mến... giờ đây, tôi mới nhận ra, chỉ là ảo ảnh, một thứ hạnh phúc mong manh, dễ vỡ như bọt xà phòng, tan biến ngay khi chạm vào hiện thực tàn khốc. Khi những cơn mưa qua đi, và những cơn mưa khác tới, tôi chỉ còn một mình, trơ trọi, lạc lõng giữa dòng đời. Sự lặp lại ấy, như một vòng luẩn quẩn, một mê cung không lối thoát, giam cầm tôi trong nỗi cô đơn vô tận, trong ngục tù của ký ức. Không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng ngắm mưa, không có ai để nói câu "chúng ta nghỉ ngơi thôi".
Những gì còn sót lại sau ngần ấy năm, sau bao nhiêu cơn mưa Sài Gòn đã đổ xuống, chẳng phải là ký ức của những ngày mưa đã cũ, cũng chẳng phải là những điều tôi tiếc nuối, mà chính là bản thân của hiện tại. Một bản thể đã mất đi một phần linh hồn, một bản thể đã không còn trọn vẹn, một con người đã bị đánh cắp mất trái tim. Tôi đã không còn nhớ rõ, ngày hôm đó chúng tôi đã từng cảm thấy như thế nào. Cái cảm giác ấm áp, hạnh phúc ấy, nó đã phai nhạt dần theo thời gian, như một bức tranh bị phơi nắng quá lâu, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt, không rõ ràng, như một thước phim cũ kỹ, nhòe nhoẹt, không thể nào xem lại được nữa.
Tôi lục tìm trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ, món quà em tặng tôi vào ngày sinh nhật, nơi cất giữ những kỷ vật của một thời đã qua, của một tình yêu đã từng rất đẹp, rất thơ. Những tấm hình, những lá thư em viết tay, những món quà nhỏ bé, vụn vặt... Tất cả đều mang dấu ấn của em, đều thấm đẫm hơi thở của em, đều gợi nhắc về em. Tôi xếp những tấm hình của đôi mình vào một góc, cẩn thận, nhẹ nhàng, như sợ chỉ một cử động mạnh cũng có thể làm tan biến đi những hình ảnh quý giá ấy. Mặc cho trời mưa mỗi lúc một nặng, tiếng mưa rơi như tiếng nấc nghẹn ngào, như tiếng than thở của một trái tim tan vỡ, như tiếng vĩ cầm ai oán, réo rắt không thôi.
Tôi không sợ những ngày hạnh phúc sẽ ám ảnh tôi. Ngược lại, tôi khao khát được sống lại những khoảnh khắc ấy, dù chỉ là trong tâm tưởng, trong giấc mơ. Tôi muốn được nghe lại giọng nói em, cái giọng nói trong trẻo như tiếng suối, ngọt ngào như mật ong. Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười em, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, ấm áp như ngọn lửa. Tôi muốn được cảm nhận hơi ấm của em, cái hơi ấm từ vòng tay em ôm tôi, từ nụ hôn em trao tôi... Dù chỉ là trong giấc mơ, tôi cũng cam lòng. Nhưng thời gian không bao giờ quay ngược lại. Kỷ niệm, dù đẹp đến đâu, dù có khiến ta hạnh phúc đến nhường nào, cũng chỉ là những mảnh ghép của quá khứ, những mảnh vỡ không thể nào hàn gắn, không thể nào thay thế được hiện tại.
Điều tôi sợ nhất, là vào một ngày mưa nào đó, khi tâm trạng mình trở nên tệ hơn, khi nỗi cô đơn bủa vây lấy tôi, và khi tôi xem lại những tấm hình của những ngày hôm ấy, tôi sẽ không còn cảm giác đó nữa. Nỗi sợ hãi ấy, nó còn kinh khủng hơn cả nỗi đau, còn ám ảnh hơn cả những cơn ác mộng. Bởi vì, nếu tôi không còn cảm nhận được gì, thì những kỷ niệm ấy, những khoảnh khắc ấy, có còn ý nghĩa gì nữa không? Sẽ chỉ còn lại những mảnh giấy vô tri, vô giác, những tấm hình nhạt nhòa, không thể nào gợi lại được những cảm xúc đã từng có, không thể nào làm sống lại những ngày tháng tươi đẹp ấy. Chỉ là những bằng chứng cho một tình yêu đã chết, một hạnh phúc đã tan vỡ, một giấc mơ đã không bao giờ thành hiện thực.
Sài Gòn về đêm đẹp lắm, một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo, nhưng cũng đầy cô liêu, trống trải. Đẹp không phải vì ánh đèn neon rực rỡ, không phải vì những tòa nhà cao tầng chọc trời, mà vì nó được tô vẽ bởi kỷ niệm của hai ta, bởi những dấu chân của chúng ta in hằn trên những con đường, những góc phố. Những con đường dài như bất tận, hun hút, mờ ảo trong ánh đèn vàng, những quán cà phê quen thuộc, nơi ta từng ngồi hàng giờ, chỉ để im lặng bên nhau, những góc phố nhỏ nơi ta từng hẹn hò, trao nhau những nụ hôn vội vàng... Tất cả, đều mang dấu ấn của một tình yêu đã từng rất đẹp, rất thơ, nhưng giờ đây, chỉ còn là những ảo ảnh mờ nhạt trong ký ức.
Tôi nhớ những đêm chúng ta lang thang trên những con phố, không mục đích, không điểm đến, chỉ đơn giản là đi bên nhau, cùng nhau luyên thuyên về những điều vụn vặt, những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười giòn tan, trong trẻo, những cái nắm tay ngại ngùng, e thẹn... Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những hồi ức xa xăm, như những thước phim cũ kỹ, mờ nhạt, chập chờn, không rõ nét, như một giấc mơ đã tan biến khi bình minh ló dạng.
Tôi đã không dám nhìn thẳng vào đôi mắt em, cái đôi mắt đen láy, sâu thẳm như bầu trời đêm, lấp lánh như những vì sao. Bởi vì lúc đó, em thật sự rực rỡ, quá đỗi rực rỡ, khiến cả màn đêm của tôi, cả thế giới u tối của tôi trở nên sáng rõ, bừng sáng. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, nó đã từng là nguồn sống, là niềm hạnh phúc, là lẽ sống của tôi. Nó đã từng là tất cả những gì tôi cần, tất cả những gì tôi khao khát. Và giờ, tôi không thể một mình như vậy nữa. Không thể một mình đi trên những con đường ấy, không thể một mình ngồi trong những quán cà phê ấy, không thể một mình ngắm nhìn Sài Gòn về đêm. Bởi vì, Sài Gòn đã vắng em, Sài Gòn đã mất đi linh hồn của nó.
Giãn cách xã hội như một bức tường vô hình, một nhà tù không song sắt, ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài, và cả với những ký ức về em, với những con đường, góc phố nơi ta từng hò hẹn. Tôi không thể trải nghiệm lại cảm giác của ngày hôm ấy, không thể nhớ rõ nó như thế nào, vì Sài Gòn đang vắng em, và em sẽ mãi không nhìn tôi, thêm một lần nào nữa. Sự thật ấy, nó đau đớn, nó tàn nhẫn, nó như một nhát dao cứa vào tim tôi, khiến tôi quằn quại, đau đớn, nhưng tôi không thể nào trốn tránh, không thể nào phủ nhận.
Tôi xếp những tấm ảnh cuối cùng, chỉ là những lần nắm tay, những cái chạm tay nhẹ nhàng, thoáng qua, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp, một niềm hạnh phúc khó tả, một cảm xúc mãnh liệt, trào dâng trong tim. Cái chạm tay nhẹ nhàng, như một lời hứa hẹn, một sự khởi đầu cho một điều gì đó lớn lao hơn, một tình yêu vĩnh cửu. Hiện tại, tôi vẫn nhớ mình vui như thế nào khi được nắm tay em, khi gặp em lần đầu tiên, khi ôm em vào lòng, khi cảm nhận được hơi ấm của em, mùi hương của em. Những ký ức ấy, nó vẫn còn vẹn nguyên, như mới ngày hôm qua, như vừa mới xảy ra. Nó vẫn còn đủ sức mạnh để khiến tim tôi nhói đau, để khiến nước mắt tôi tuôn rơi, để khiến tôi chìm đắm trong nỗi nhớ em da diết. Nhưng tôi biết, bây giờ tôi sẽ không còn được trải nghiệm cảm giác đó nữa, và cũng không rõ khi nào thì những cảm giác sẽ vơi đi, sẽ phai nhạt.
Thời gian, người ta bảo, là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Có lẽ, nó sẽ làm phai nhạt dần những nỗi đau, những vết sẹo trong tim tôi. Nhưng liệu nó có thể xóa nhòa hoàn toàn những ký ức, những cảm xúc đã từng có, những hình ảnh về em? Tôi không biết. Và tôi sợ phải biết câu trả lời, sợ phải đối diện với một tương lai không có em.
Mưa đã tạnh. Bầu trời dần hửng sáng. Những tia nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây, mang đến một chút hơi ấm cho căn phòng lạnh lẽo, trống trải. Nhưng cái lạnh trong tim tôi, nó vẫn còn đó, dai dẳng, không chịu tan biến, như một vết thương đã ăn sâu vào da thịt. Sau này, khi nhìn lại, tôi sẽ chẳng nhớ rõ tại sao ngày hôm ấy tôi lại cố chấp giữ em lại như vậy, tại sao tôi lại không thể chấp nhận sự thật, tại sao tôi lại níu kéo một điều đã không còn thuộc về mình. Có lẽ, đó là sự ích kỷ của một trái tim đang yêu, một trái tim không muốn mất đi người mình yêu thương. Có lẽ, đó là nỗi sợ hãi khi phải đối diện với sự cô đơn, với một tương lai không có em bên cạnh. Có lẽ, đó là niềm hy vọng mong manh về một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, về một phép màu có thể đưa em trở lại bên tôi. Nhưng dù lý do là gì, thì kết quả vẫn không thay đổi. Em đã ra đi. Và tôi, vẫn ở lại, với những kỷ niệm, với những nỗi đau, và với cả sự chấp nhận, một sự chấp nhận đầy đau đớn, xót xa.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, một màu đỏ rực rỡ, nhưng lại mang một vẻ đẹp buồn bã, một vẻ đẹp của sự chia ly, của sự kết thúc, của một ngày tàn. Trong mắt tôi, nó mang một vẻ đẹp thê lương, một vẻ đẹp của sự mất mát, của một tình yêu đã tan vỡ. Mưa đã tạnh. Và một ngày mới, lại bắt đầu. Một ngày không có em. Một ngày mà tôi phải học cách sống, học cách yêu, và học cách quên... một điều dường như là không thể. Khúc vĩ cầm mưa đã ngừng, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tâm hồn tôi, trong từng góc khuất của trái tim tôi, như một lời nhắc nhở về một tình yêu đã mất, về một hạnh phúc đã tan vỡ, và về một nỗi buồn không bao giờ nguôi ngoai, một nỗi buồn sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời.
Draft
Ở căn phòng lạnh lẽo, tôi nhìn ra màn mưa đang dần nặng hạt rồi đăm chiêu suy nghĩ, về rất nhiều thứ, về tất cả chúng ta. Cơn mưa mỗi lúc một lớn, từng hạt mưa gõ vào mái hiên nhà, làm ướt đẫm đôi cửa sổ, và dần xóa nhòa tầm nhìn trước mắt tôi. Mưa đến rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi.
Người ta vẫn thường nói, kỉ niệm là thứ khiến cho bản thân cảm thấy đau khổ, kí ức là thứ duy nhất dày xéo bản thân. Ví như tôi, cùng họ ngắm màn mưa bao trùm rồi cảm nhận hơi ấm như thể điều này chắc chắc lắm. Nhưng khi những cơn mưa qua đi, và những cơn mưa khác tới, tôi chỉ còn một mình. Và những lần sau cũng vậy, tôi chỉ có một mình. Và rồi mỗi lần như thế, tôi chỉ có một mình. Những gì còn xót lại sau ngần ấy năm, chẳng phải là kí ức của những ngày mưa đã cũ, cũng chẳng phải là những điều tôi tiếc nuối, mà chính là bản thân của hiện tại. Bởi vì tôi, đã không còn nhớ rõ, ngày hôm đó chúng tôi đã từng cảm thấy như thế nào.
Tôi xếp những tấm hình của đôi mình vào một góc nhỏ mặc cho trời mưa mỗi lúc một nặng. Điều tôi sợ nhất, không phải là lúc những kỹ niệm nghiền nát con tim tôi. Tôi không sợ những ngày hạnh phúc sẽ ám ảnh tôi, bởi vì, tôi cần những ngày ấy, tôi muốn những ngày ấy, tôi muốn giữ cảm giác ấm áp của những ngày hạnh phúc mãi bên tôi. Nhưng đương nhiên rồi, tôi chẳng thể làm được. Tôi chỉ sợ, vào một ngày mưa nào đó, khi tâm trạng mình trở nên tệ hơn, và khi tôi xem lại những tấm hình của những ngày hôm ấy, tôi sẽ không còn cảm giác đó nữa. Và sau tất cả, những thứ còn lại, chỉ là những tấm hình mà bản thân cũng chẳng nhớ nó từng có ý nghĩa như thế nào. Sài gòn về đêm đẹp lắm, bởi vì, nó được tô vẽ bởi kĩ niệm của hai ta. Đôi ta từng đi trên những con đường dài như bất tận, cùng nhau luyên thuyên về những thứ mà cả hai đang tập nghe để hiểu. Tôi đã không nhìn thẳng vào đôi mắt của em, bởi vì lúc đó, em thật sự rực rỡ, khiến cả màn đêm của tôi trở nên sáng rõ. Và giờ, tôi không thể một mình như vậy nữa.
Có lẽ bây giờ tôi cũng không thể trải nghiệm cảm giác đó nữa. Cũng không thể nhớ rõ cảm giác của ngày hôm ấy như thế nào, vì Sài Gòn đang giãn cách, và bởi vì, Sài Gòn đang vắng em, và em sẽ mãi không nhìn tôi, thêm một lần nào nữa. Tôi xếp những tấm ảnh cuối cùng của đôi ta, chỉ là những lần nắm tay, nhưng tôi đã rất vui, bởi vì đó là lần đầu tiên em cho phép tôi làm vậy. Hiện tại tôi vẫn nhớ mình vui như thế nào khi được nắm tay em, tôi vẫn nhớ mình vui như thế nào khi tôi gặp em lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ mình vui như thế nào, khi ôm em vào lòng. Nhưng tôi biết, bây giờ tôi sẽ không còn được trải nghiệm cảm giác đó nữa, và cũng không rõ khi nào thì những cảm giác sẽ vơi đi.
Mưa cũng vừa tắt, và trời sẽ trở nên ấm áp hơn thôi. Sau này, khi tôi nhìn lại về quá khứ, tôi sẽ chẳng nhớ rõ tại sao và vì cái gì mà ngày hôm ấy tôi lại cố chấp giữ em lại như vậy.